Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 16
Oản Oản sợ hắn, chẳng lẽ cũng là vì nguyên do này sao?
Nàng vậy mà lại lo sợ hắn sẽ ra tay giết nàng...
Tạ Cảnh Mục muốn cười, nhưng lại chẳng thể cười nổi.
Hắn trầm mặc một hồi lâu, dự tính sai bảo ám vệ lấy danh nghĩa của hắn đi làm thêm vài việc thiện, nhằm vớt vát lại chút danh tiếng của mình.
Ở trong phòng đang mải mê chọn váy áo cho Triệu Tuệ Tâm, Lâm Oản Oản hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ vì vài lời suy đoán của Lâm Tuyên Chi mà Tạ Cảnh Mục đã tính toán tiết chế lại, sau này sẽ không tùy tiện giết người bên ngoài nữa.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, mặt trời dần ngả về tây, ráng chiều đỏ rực phủ kín bầu trời, những đám mây màu cam rực rỡ lan rộng ra tít tắp phía chân trời xa.
Sắc trời dần tối sầm lại.
Lâm Oản Oản ra hiệu một cái với Lục Kiều, chẳng bao lâu sau, bên ngoài liền vang lên những tiếng nổ “đùng, đùng, đoàng” liên tiếp.
Pháo hoa bừng nở trên không trung, tựa như từng đóa từng đóa hoa rực rỡ đua nhau khoe sắc, thắp sáng cả một vùng trời đêm.
Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ phản chiếu lên gương mặt Lâm Oản Oản, nàng nhìn pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ, mỉm cười nói:
“Triệu tỷ tỷ, chúng ta ra ngoài xem pháo hoa đi.”
Triệu Tuệ Tâm gật đầu:
“Được.”
Bốn người cùng đứng giữa sân Tuế An Viện, ngước nhìn màn pháo hoa lộng lẫy ngập tràn trên bầu trời.
Pháo hoa bung nở, cả khoảng trời đêm như bừng sáng rực rỡ.
Ánh sáng lung linh ấy rọi vào đáy mắt người nhìn, khiến đôi con ngươi cũng như chứa chan ngàn vạn vì sao.
Dưới bầu trời pháo hoa rực rỡ, Triệu Tuệ Tâm khẽ liếc nhìn Lâm Tuyên Chi, rồi lại nhanh chóng ngượng ngùng dời tầm mắt đi.
Lâm Tuyên Chi cũng đang chăm chú nhìn nàng.
Mà Lâm Oản Oản thì đầy mong đợi nhìn sang Tạ Cảnh Mục, nhưng lại bất ngờ không kịp phòng bị, đâm sầm vào đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Bốn mắt chạm nhau, nàng thoáng sững sờ.
*Không phải chứ.*
*Ca ca à, huynh nhìn nữ chính của huynh đi chứ.*
*Huynh cứ nhìn muội làm cái gì?*
Xong rồi.
Lại hỏng bét rồi.
Quả nhiên vẫn không thể ép duyên được mà.
Thôi thì cứ đợi đến đúng thời điểm định sẵn trong sách, nàng lại tiếp tục ra tay trợ công sau vậy.
Lâm Oản Oản thất vọng dời tầm mắt, lặng lẽ ngắm nhìn pháo hoa.
Chỗ pháo hoa này đều do chính tay nàng tỉ mỉ lựa chọn, phối hợp châm ngòi, khi nổ tung tựa như muôn hoa chen chúc nở rộ giữa tầng không.
Đẹp thì rất đẹp, nhưng cũng đắt đỏ vô cùng.
Mỗi một tiếng pháo nổ vang lên, lòng nàng lại đau như cắt từng khúc ruột.
Đợi đến khi đốt hết pháo hoa, màn đêm đã buông xuống dày đặc.
Vạn vật xung quanh đều chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng bánh xe ngựa lăn đều lộc cộc khi phu xe đánh xe tới trước cửa.
Lâm Oản Oản lại tặng thêm cho Triệu Tuệ Tâm mấy xấp vải thượng hạng cùng vài món trang sức quý giá, dặn dò Lục Kiều tìm người đáng tin cậy đích thân hộ tống nàng ấy bình an hồi phủ.
Mà Tạ Cảnh Mục thì đứng nhìn Lâm Oản Oản đang cầm đèn lồng đứng trước cổng phủ Thừa tướng, ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm khôn cùng.
“Biểu ca, qua mấy ngày nữa, Oản Oản sẽ gửi bảng chữ mẫu cho huynh.”
Lâm Oản Oản mỉm cười xua tay, ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc đèn lồng chiếu rọi trên khuôn mặt nàng, càng tôn lên vẻ nhu mị.
Tạ Cảnh Mục không đáp lời, bước vào trong xe.
Chiếc xe ngựa sang trọng quý phái chậm rãi lăn bánh về phía trước, tốc độ ngày càng nhanh hơn.
Xe ngựa chập chờn không vững, hệt như tâm trí Tạ Cảnh Mục lúc này.
Hắn nhắm mắt lại, trong hoảng hốt trước mắt dường như vẫn thấy được dáng vẻ mỉm cười của Lâm Oản Oản.
Hắn lập tức mở mắt ra, cảm xúc trong mắt cuồn cuộn dâng trào, chẳng còn giữ được dáng vẻ nhạt nhẽo điềm tĩnh thường ngày.
Đó là biểu muội của hắn cơ mà.
Hắn điên rồi sao?
Nhưng khi cảm xúc trong đôi mắt đen sẫm lại, một ý nghĩ đột nhiên trỗi dậy từ đáy lòng hắn.
Không để nàng sinh con, chẳng phải là được rồi sao?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, chính hắn cũng bỗng thấy kinh hãi.
...
Sau khi tiễn Tạ Cảnh Mục đi, nụ cười trên mặt Lâm Oản Oản lập tức biến mất.
Nàng xoa xoa gương mặt nhỏ đã cười đến cứng đờ, ủ rũ cụp đuôi trở về Tuế An Viện.
Trước khi đi, nàng không quên chào Lâm Tuyên Chi một tiếng:
“Ca, muội về ngủ đây.”
Trái ngược với nàng, Lâm Tuyên Chi lại vô cùng tinh thần sảng khoái, trông vẻ mặt vô cùng vui mừng.
Lâm Oản Oản sau khi trở về phòng rửa mặt chải đầu xong xuôi liền nằm lên giường, trằn trọc trở mình mãi mà không ngủ được.
Nàng tốn bao nhiêu công sức lẫn tiền bạc, vậy mà đều đổ sông đổ biển hết rồi.
Chẳng lẽ phải đợi đến khi nam nữ chính lần đầu gặp nhau theo đúng cốt truyện thì bọn họ mới có thể vừa gặp đã yêu sao?
Lâm Oản Oản bỗng ngồi bật dậy, bật ngón tay tính toán ngày tháng.
“Không đúng.”
Nàng giật mình kinh ngạc.
“Đó chẳng phải là nửa tháng sau sao?”