Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 18
Trái tim Lâm Oản Oản càng vỡ nát hơn, bàn tay cũng run lên.
Ánh mắt Lâm Tuyên Chi hiện lên nét hoài niệm:
“Dưới ánh pháo hoa, ta cùng nàng ấy...”
Lâm Oản Oản không chịu nổi nữa, giơ tay ngắt lời: “Được rồi ca, đủ rồi đấy.”
Đừng đâm thêm vào tim nàng nữa.
Lâm Tuyên Chi khẽ mỉm cười, còn xoa xoa đầu nàng:
“Oản Oản, muội thích Tâm Nhi như vậy, nàng ấy lại là cô nương đầu tiên muội mời vào phủ chơi, vậy... để nàng ấy làm tẩu tẩu của muội, có được không?”
Lâm Oản Oản bị hai chữ “tẩu tẩu” này làm cho giật mình đến mức hồn siêu phách lạc.
Nàng đẫn đờ người ra ngay tại chỗ.
Cho đến khi lá thư bị cầm đi, Lâm Tuyên Chi cũng đã quay lưng rời đi, nàng mới giật mình tỉnh rụi.
“Ta cần Lâm Diệp Chi.”
Nàng đột ngột đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Nàng chắc chắn rằng tương lai có thể thay đổi.
Nhưng ngay từ đầu Triệu Tuệ Tâm vừa nhìn đã chấm Lâm Tuyên Chi thế này thì tiêu đời thật rồi.
Nàng ấy thành đôi rồi thì Tạ Cảnh Mục biết tính sao?
Nhỡ đâu sau này Tạ Cảnh Mục lại vừa mắt, nảy sinh tình cảm với phụ nữ đã có chồng, rồi điên cuồng cưỡng đoạt, sát hại bề tôi giật lấy vợ người...
Lâm Oản Oản muốn chạy đi tìm người nhưng hai chân lại bủn rủn, nhất thời không bước nổi, đành bấu chặt tay vịn ghế để chậm rãi lấy lại bình tĩnh.
Nhưng cõi lòng nàng mãi vẫn không thể nào lắng xuống được.
Nàng sợ hãi.
Đây là thế giới trong một cuốn sách, việc nàng ghi nhớ cốt truyện, biết trước một số sự kiện tương lai chính là bàn tay vàng duy nhất của nàng, cũng là cơ hội duy nhất để nàng thay đổi vận mệnh.
Cho nên nàng vô cùng cẩn trọng, cố gắng làm mọi chuyện một cách hoàn hảo nhất.
Dù chỉ một chút sai sót nhỏ nàng cũng tuyệt đối không cho phép xảy ra!
Bởi vì một khi xảy ra chệch hướng, cái giá nàng phải trả chính là tính mạng của bản thân.
Nàng không dám bảo đảm liệu vào đúng thời điểm đó Tạ Cảnh Mục có vừa mắt Triệu Tuệ Tâm hay không.
Nhưng nhỡ đâu thì sao?
Nhỡ đâu hắn lại vừa mắt thì phải làm thế nào?
Cái giá của chữ “nhỡ đâu” ấy chính là cái chết đấy!
Nàng tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra!
Lâm Oản Oản tìm được Lâm Diệp Chi, lúc này hắn đang mặc một bộ y phục màu đỏ, ngồi trên tảng đá lớn hướng ra mặt hồ trong vườn, trên tay cầm một chiếc sào bắt ve, chán chường đi bắt ve.
Hắn đã bắt đầy một bình, tiếng ve kêu “ve ve” vô cùng ồn ã.
Lâm Oản Oản vừa thấy hắn liền đi thẳng vào chuyện chính:
“Có việc đây.”
“Có một mối nhân duyên ta thấy không ổn chút nào, đệ có muốn đi phá hoại một tí không?”
Mắt Lâm Diệp Chi sáng rực lên, vội vứt ngay cây sào bắt ve:
“Được chứ!”
“Nhân duyên nhà ai thế?”
Lâm Oản Oản chỉ tay về phía xa, nơi Lâm Tuyên Chi và Triệu Tuệ Tâm chuẩn bị ra ngoài.
“Mối duyên của cặp đó đấy.”
Lâm Diệp Chi nhìn theo hướng tay nàng chỉ.
Lâm Tuyên Chi nở nụ cười ôn hòa, cử chỉ nho nhã lễ độ, còn bên cạnh huynh ấy, Triệu Tuệ Tâm đang khẽ cúi đầu, e lệ thẹn thùng.
Lâm Diệp Chi lập tức nhụt chí.
“Tỷ ơi... Đại ca sẽ đánh chết đệ mất.”
“Đệ không dám đâu.”
“Mấy ngày trước huynh ấy đã tìm đệ rồi, bảo đệ phải ngoan ngoãn một chút, chớ làm Triệu tiểu thư giật mình, bằng không huynh ấy sẽ treo đệ lên ở học đường đấy.”
Nói đoạn, hắn còn rụt cổ lại đầy sợ sệt.
Lâm Oản Oản trừng mắt nhìn hắn, trong lòng giận đến mức hận sắt không thành thép.
Lúc nên ra tay thì nhát như cáy, lúc không nên thì trong đầu toàn nghĩ ra mấy trò nghịch ngợm phá phách!
Lâm Oản Oản dẫn theo Lục Kiều, lén lút bám theo sau Lâm Tuyên Chi và Triệu Tuệ Tâm.
Đang độ giữa hè, sen trong hồ ngắm cảnh nơi kinh thành nở rộ ngút ngàn. Nhìn từ xa, lá biếc xanh rờn chen chúc, những đóa sen hồng kiều diễm điểm xuyết giữa mặt nước, làn gió thoảng qua mang theo từng đợt hương thanh khiết ngạt ngào.
Giữa lòng hồ mênh mông neo đậu vài chiếc thuyền hoa cùng mấy con thuyền nhỏ.
Thuyền hoa nguy nga như một gian lầu gỗ thu nhỏ chạm trổ hoa văn tinh xảo, qua khung cửa sổ rộng mở thấp thoáng dáng vẻ uyển chuyển của các vũ nữ.
Ngược lại, thuyền nhỏ lại thanh nhã đơn sơ hơn, chỉ đủ kê một chiếc bàn con, bên ngoài có mái che cùng dải lụa trắng buông rủ, mơ hồ thấy được bóng người ngồi bên trong thong thả thưởng trà ngắm hoa, vô cùng thi vị.
Có điều thuyền hoa tính riêng tư rất cao, một khi khép cửa sổ lại thì bên ngoài chẳng thể dòm ngó được gì, nếu nam nữ chưa thành thân cùng chung đụng sẽ tổn hại đến thanh danh nữ tử.
Bởi vậy, Lâm Tuyên Chi chỉ thuê một chiếc thuyền nhỏ cùng Triệu Tuệ Tâm ngắm cảnh du ngoạn.
Lúc Lâm Oản Oản đuổi tới nơi thì hai người họ đã sớm chèo thuyền ra giữa hồ.
Nàng không chậm trễ, lập tức thuê một chiếc thuyền hoa, thúc giục người chèo thuyền bám sát theo sau con thuyền nhỏ kia.
Ẩn mình sau những tán sen ken dày, nàng nép ở mũi thuyền, giơ quạt tròn che nửa khuôn mặt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về con thuyền nhỏ cách đó không xa.