Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 25
Lục Kiều đứng bên cạnh càng thêm bồn chồn lo lắng:
“Cô nương ơi!”
Nàng khẽ lay lay tay áo Lâm Oản Oản, cố gắng kéo lại chút lý trí của chủ tử:
“Chúng ta chẳng phải đang tìm người cho Triệu tiểu thư sao?”
“Ngài tỉnh táo lại chút đi ạ!”
Lâm Oản Oản thong thả buông một câu: “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.”
Lục Kiều nghẹn họng: “Cái gì cơ ạ?”
Bên ngoài hành lang, Tạ Cảnh Mục vừa đẩy cửa bước tới, còn chưa kịp đặt chân vào phòng thì sắc mặt đã đen như đáy nồi: “Cái gì?!”
Hắn nhìn cảnh tượng hỗn loạn bát nháo bên trong, gân xanh trên trán giật lên từng hồi dữ dội.
Lâm Oản Oản!
Nàng giỏi lắm!
Ngay khoảnh khắc hắn không kiềm chế nổi sát khí, định rút một thanh gậy gỗ bên cạnh để đập tan nát gian phòng, Lưu Quang đã nhanh như cắt lao tới ngăn cản:
“Chủ tử, Thập Thất truyền tin bảo rằng lúc Lâm tiểu thư rời phủ có nói với nàng ấy, hành động lần này là muốn chọn một vị công tử tuấn tú để cướp người trong lòng của Đại ca nàng ấy thôi ạ.”
Lưu Quang tiện chân đá văng cây gậy gỗ ai đó để cạnh cửa ra xa, hạ giọng khuyên can:
“Bởi vậy, chủ tử ngàn vạn lần chớ nên hiểu lầm Lâm tiểu thư.”
Tạ Cảnh Mục im lặng không nói.
Hắn trừng mắt nhìn qua khe cửa, thấy nàng ở bên trong thậm chí đã bắt đầu đưa tay khẽ nâng cằm một nam nhân khác: “Ngươi dám chắc đây là hiểu lầm sao?”
Lưu Quang toát mồ hôi hột: “Biết... biết đâu chừng là thế thật ạ.”
Tạ Cảnh Mục dứt khoát quay người định đi tìm gậy: “Vậy thì Cô cứ...”
Lưu Quang vội vàng nói tiếp: “Nhưng nếu quả thực là hiểu lầm, tâm tư bấy lâu nay của chủ tử chẳng phải sẽ bại lộ hết sao?”
“Đến lúc đó, ngài còn mặt mũi nào đối diện với Lâm tiểu thư nữa?”
Lời này tựa như một chiếc đinh thép, ghim chặt bước chân của Tạ Cảnh Mục tại chỗ.
Không để Tạ Cảnh Mục kịp chất vấn, Lưu Quang với tư cách là một ám vệ toàn năng đã chu đáo dâng lên một bộ y phục cùng một chiếc mặt nạ tinh xảo:
“Chủ tử, thử dò xét một phen là sẽ rõ ngọn ngành ngay thôi ạ.”
...
Tạ Cảnh Mục thay một thân bạch y chấm đất, cất bước phiêu dật tựa như giẫm trên mây mờ.
Rõ ràng chỉ là một bộ y phục lụa trắng bình thường, nhưng khoác lên người hắn lại toát ra vẻ thanh cao thoát tục như trích tiên giáng trần.
Dù gương mặt đã bị chiếc mặt nạ che khuất, chỉ để lộ đường cằm góc cạnh hoàn mỹ cùng đôi môi mỏng khẽ mím lại, bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người ta phải nín thở trầm trồ.
Hắn vừa bước vào phòng, Lâm Oản Oản đã lập tức bị thu hút sự chú ý.
Nàng không hề keo kiệt lời khen ngợi: “Lục Kiều, mau nhìn xem, có một tuyệt sắc giai nhân kìa!”
Lục Kiều vội giở danh sách trên tay: “Lạ thật, các công tử thế gia hôm nay đều đã đến đủ rồi mà, người này là ai vậy chứ?”
Lâm Oản Oản nhướng mày, cười tủm tỉm:
“Nam nhân ngây thơ đi nhầm vào phòng bao của đại lão sao? Thế thì ta vui lòng nhận lấy.”
Giọng nàng không lớn, nhưng Tạ Cảnh Mục từ nhỏ luyện võ, thính lực vượt trội hơn người, từng câu từng chữ đều lọt trọn vào tai hắn.
Hắn lập tức đưa mắt nhìn quanh quất tìm gậy gộc.
Lưu Quang vội vàng đeo mặt nạ lao vào phòng, đè chặt bàn tay đang cuộn trào sát khí của chủ tử:
“Chủ tử, bình tĩnh!”
Lưu Quang khoác hắc y bó sát, tóc buộc cao gọn gàng, vóc dáng cao ráo khôi ngô.
Lâm Oản Oản nhìn thấy lại càng thêm thích thú: “Người này trông cũng tuấn tú, ta cũng vui lòng nhận lấy luôn.”
Lưu Quang: “...”
Hắn lẳng lặng buông bàn tay đang giữ Tạ Cảnh Mục ra.
Thôi xong rồi.
Cái này thì ai mà đỡ cho nổi nữa.
Sở dĩ hắn hết lòng bảo vệ nàng như vậy là vì mấy năm trước, Lâm tiểu thư ngày nào cũng bám riết lấy chủ tử nhà hắn, nhưng trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, bảo rằng hay mơ thấy chủ tử muốn giết nàng.
Nàng kể sống động như thật, cứ như thể một ngày nào đó chủ tử sẽ thực sự tuyệt tình mà một kiếm đâm chết nàng vậy.
Bởi thế, chủ tử mới hạ một đạo mật lệnh: sau này bất kể khi nào, bất kể ở đâu cũng phải bảo vệ Lâm tiểu thư chu toàn; nếu có một ngày chính hắn muốn ra tay giết nàng thì ám vệ cũng phải liều mạng can ngăn.
Lưu Quang nhắm mắt thở dài.
Lâm tiểu thư ơi là Lâm tiểu thư, phen này là ngài tự tìm đường chết rồi.
Tạ Cảnh Mục vừa đảo mắt thấy một thanh gỗ bên góc phòng thì cánh cửa lại bị người ta đẩy mạnh ra.
“Vẫn còn người nữa sao?”
Giọng hắn lạnh buốt thấu xương.
Người vừa đẩy cửa xông vào không ngờ lại chính là Lâm Tuyên Chi.
Phía sau hắn còn có vài gã gia nhân đi theo. Nhìn rõ cảnh tượng hỗn loạn bên trong, hắn hít sâu một hơi khí lạnh, vội vàng quay người xua đuổi đám người hầu:
“Tránh ra, tránh ra hết! Đứng gác bên ngoài, cấm được nhìn lung tung!”
Nói đoạn, hắn với vẻ mặt giận dữ hận sắt không thành thép sải bước tiến vào.