DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 27

1000 từ

Lưu Quang đau khổ ôm mặt.

...

Sau khi hai người kia rời đi, Lâm Tuyên Chi lại tiếp tục răn dạy.

Lâm Oản Oản thì liên tục nhận sai.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tránh né mũi nhọn trước mắt là thượng sách.

Nàng nhịn!

Thấy thái độ nhận lỗi của nàng rất tốt, cơn giận của Lâm Tuyên Chi cũng dần nguôi ngoai.

Hắn dặn dò thêm vài câu rồi xoay người rời đi.

Vị thiếu gia này vừa đi khỏi, Lâm Oản Oản cũng đành ủ rũ ra về.

Nàng lê từng bước chân nặng trĩu đi ra ngoài.

Lục Kiều tò mò hỏi nhỏ:

“Cô nương, sao người lại biến thành thế này?”

Lâm Oản Oản ngẫm nghĩ một lát: “Chắc là do áp lực quá lớn thôi.”

Lục Kiều xót xa nhìn nàng: “Vậy cô nương nên tìm cách giải tỏa bớt áp lực đi.”

Bước chân Lâm Oản Oản khựng lại.

“Nói rất có lý.”

Dứt lời, nàng liền xoay người đi ngược trở lại tửu lâu.

Lục Kiều ngẩn ra một thoáng, đến khi hoàn hồn thì vội vàng đuổi theo.

“Ý nô tỳ không phải là cách này đâu ạ!”

...

Tại một nhã gian trên lầu hai của tửu lâu.

Tạ Cảnh Mục đã thay một thân hắc y thêu chỉ vàng, khí chất bức người, uy nghiêm hiển hiện.

Hắn đứng tựa bên cửa sổ nhìn xuống, thấy Lâm Oản Oản lại quay đầu đi vào, đôi mắt đen khẽ nheo lại.

“Biểu muội của Cô thế mà lại hư hỏng đến mức này.”

Lưu Quang cẩn thận thăm dò: “Có cần tìm thêm vài vị ma ma nghiêm khắc đến dạy dỗ lại quy củ không?”

Tạ Cảnh Mục rũ mắt không đáp.

Nếu những người đó mà có ích thì nàng đã chẳng biến thành bộ dạng này.

Nhã gian của hắn nằm ngay gần cầu thang.

Chẳng mấy chốc, giọng nói của Lâm Oản Oản từ xa đã truyền tới.

“Lục Kiều, gọi hai tên sai vặt lúc nãy quay lại đây.”

Lục Kiều sắp khóc đến nơi: “Cô nương, đại công tử mà biết chuyện, chúng ta toi đời chắc luôn đấy.”

Lâm Oản Oản lại nói năng vô cùng hùng hồn: “Không sao cả, cứ xem như chúng ta chưa từng rời đi, ngươi không nói thì ai biết ta đã quay lại chứ?”

Ngón tay Tạ Cảnh Mục đang siết chén trà bỗng siết chặt đến trắng bệch.

Khá lắm.

Cực kỳ giỏi!

Nhưng mà khoan đã...

Tên hầu cận chẳng phải chính là hắn sao?

Tạ Cảnh Mục vớ lấy chiếc áo bào trắng bên cạnh, sải bước ra ngoài.

...

Tại nhã gian lầu ba, Lục Kiều vừa bước ra cửa thì đã thấy Tạ Cảnh Mục đeo mặt nạ cùng Lưu Quang đứng đó.

Nàng uể oải nói: “Vào đi thôi, tiểu thư nhà ta gọi các ngươi vào hầu hạ.”

Tạ Cảnh Mục cất bước đi vào.

Bên trong phòng, Lâm Oản Oản đang lười biếng ngả người trên sập mỹ nhân, dáng vẻ vô cùng ung dung.

“Lại đây, bóp vai cho ta.”

Tạ Cảnh Mục đè nén xúc động muốn bóp chết nàng, chậm rãi bước tới.

Hắn rũ mắt nhìn nàng.

Lâm Oản Oản bỗng dưng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, mở mắt ra nhìn thì thấy nam tử đeo mặt nạ đang đứng trước mặt, cùng với Lưu Quang đang ngập ngừng ở phía sau, hồi lâu không dám nhúc nhích.

Nàng suy nghĩ một chút liền hiểu ra.

“Các ngươi sợ ca ca ta tìm tới gây phiền phức sao? Không sao đâu, sau hôm nay ta sẽ không tới nữa.”

Nàng nở nụ cười, trong nụ cười có chút chua xót.

Tạ Cảnh Mục nghe vậy khẽ nhướng mày.

“Vì sao?”

Lâm Oản Oản thoáng ngây người.

Giọng nói của hắn nghe rất quen tai.

Nàng ngước mắt nhìn lên, nhưng chỉ thấy được chiếc mặt nạ che khuất dung nhan, không sao nhìn rõ diện mạo thật.

Nàng đưa tay xoa xoa ấn đường.

Chẳng lẽ dạo này áp lực lớn quá?

Đến mức sinh ra cả ảo giác rồi.

Tên Tạ Cảnh Mục kia làm sao có thể xuất hiện ở nơi thế này được?

Một đôi bàn tay mát lạnh đặt lên trán nàng, nhẹ nhàng xoa bóp.

Nàng mở mắt, đối diện với đôi con ngươi đen láy sâu thẳm sau lớp mặt nạ.

“Vì sao ngươi lại đeo mặt nạ?”

Bàn tay thon dài của Tạ Cảnh Mục ấn lên trán nàng, cảm giác nơi đầu ngón tay vô cùng mềm mại mịn màng.

“Bởi vì...”

Hắn từ từ thu tay về.

“Thuở nhỏ mặt ta từng bị thương, không tiện lấy dung mạo thật gặp người.”

“Nếu khách nhân thấy chán ghét, ta lập tức rời đi.”

Vừa hay hắn cũng đã nghe được tin nàng sẽ không tới đây nữa, chẳng còn lý do gì để nán lại.

Nhưng Lâm Oản Oản lại lắc đầu.

“Ta không ghét bỏ ngươi đâu, đừng nghĩ nhiều.”

Người bị hủy dung muốn tìm một việc mưu sinh e là chẳng dễ dàng gì, có khi là do bị người ta xua đuổi nhiều quá nên mới quen miệng nói ra câu đó.

Ánh mắt nàng nhìn Tạ Cảnh Mục bất giác dâng lên vài phần thương hại.

Nếu xuất thân gia thế tốt thì đã chẳng phải tới chốn này làm việc.

Gia cảnh đã không ra sao, mặt mũi lại còn chẳng thể để người khác nhìn.

Ánh nhìn của Lâm Oản Oản dành cho hắn càng lúc càng tràn ngập sự đồng cảm.

Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, thoáng khựng lại.

Đây là loại ánh mắt gì thế này?

Đã không rời đi, hắn dứt khoát ngồi xuống vị trí đối diện Lâm Oản Oản, bàn tay thon dài trắng ngần nhấc ấm trà lên, thong thả rót một chén.