DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 29

1004 từ

Lưu Quang kinh hãi tột độ: “Ngài muốn đích thân đóng giả làm người kia sao?!”

Ngoài sự khiếp sợ, trong lòng hắn còn dâng lên một cỗ chua xót thay cho chủ tử.

Nếu Lâm tiểu thư tìm thế thân là để làm những chuyện hoang đường cấm kỵ trên giường thì biết phải làm sao bây giờ?

Dường như nhìn thấu tâm tư của thuộc hạ, Tạ Cảnh Mục khẽ nhếch môi nở một nụ cười tàn nhẫn: “Vậy thì càng không thể để nàng tìm kẻ khác.”

Trong mắt hắn dần hiện lên vẻ cố chấp điên cuồng, giọng nói nhẹ bẫng: “Lưu Quang, nếu nàng thực sự là loại người như vậy, Cô sẽ đem nàng bắt về Đông Cung giam lại, nhốt cho đến khi nàng chịu ngoan ngoãn mới thôi.”

...

Trưa ngày hôm sau, vừa đúng giờ hẹn, Lâm Oản Oản đã có mặt tại tửu lâu.

Nàng khoác trên mình bộ nam trang màu bích ngọc, cải trang thành một vị công tử nhà giàu, phe phẩy chiếc quạt xếp che nửa khuôn mặt, bước chân vội vã bước lên lầu ba.

“Khoan đã, phòng này có người rồi.”

Vừa định đẩy cửa bước vào, nàng đã bị Lưu Quang đứng gác ngoài cửa đưa tay cản lại.

Lâm Oản Oản nhìn quanh quất, hạ quạt xếp xuống để lộ gương mặt thanh tú diễm lệ:

“Là ta đây!”

Nàng tiếc nuối than thở:

“Ca ca ta quản thúc nghiêm quá, hôm qua vội về nên quên mất không hẹn lại địa điểm khác.”

Lưu Quang ngẩn người một thoáng, vội vàng thu tay lại rồi đẩy cửa ra:

“Mời vào.”

Lâm Oản Oản bước vào trong phòng, đập vào mắt nàng là một bóng hình đang ngồi tĩnh lặng bên song cửa sổ.

Nam tử khoác một thân bạch bào thanh nhã, mái tóc đen búi cao bằng ngọc quan, dáng người cao ráo thanh mảnh, tựa người bên cửa sổ phóng tầm mắt nhìn ra xa, dung mạo ôn nhuận như ngọc, toát ra khí chất vô cùng nho nhã hiền hòa.

Ánh nắng ban trưa rải nhẹ lên người hắn, phủ lên một lớp hào quang rực rỡ, tựa như một vị công tử quý phái bước ra từ trong bức tranh thủy mặc.

Nghe thấy tiếng động, hắn chậm rãi quay đầu nhìn sang.

Lâm Oản Oản không khỏi ngẩn ngơ.

Người này trông thậm chí còn tuấn tú thoát tục hơn cả Lâm Tuyên Chi mấy phần.

Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, khẽ ngồi thẳng người dậy:

“Ngồi đi.”

Lâm Oản Oản lại không ngồi xuống mà bước thẳng tới trước mặt hắn, khẽ cúi người, chăm chú quan sát từng đường nét trên khuôn mặt hắn.

Tầm mắt nàng dừng lại trên đôi con ngươi đen thẳm như mực kia, hơi khựng lại một chút.

Chẳng hiểu sao nàng luôn cảm thấy đôi mắt này có nét gì đó vô cùng quen thuộc.

Thế nhưng nàng dám chắc chắn rằng mình chưa từng gặp qua người này bao giờ.

Chắc là vì những người có dung mạo tuyệt mỹ trên cõi đời này đều có vài nét tương đồng mà thôi.

Tạ Cảnh Mục nhìn nữ tử đang kề sát trong gang tấc.

Khoảng cách gần đến mức chỉ cần hắn khẽ nghiêng người về phía trước là có thể chạm vào nàng.

Ánh mắt hắn bất giác tối sầm lại.

Mới thế này thôi mà nàng đã không thể kiềm chế nổi nữa rồi sao?

Trong đáy mắt hắn thoáng hiện lên vẻ bực bội khó chịu.

Ngay trước khoảnh khắc hắn định đưa tay tóm lấy nàng, Lâm Oản Oản đã đứng thẳng người dậy, trên gương mặt xinh đẹp rạng rỡ nụ cười:

“Không tệ, ta rất hài lòng.”

Bàn tay định giơ lên của Tạ Cảnh Mục khẽ buông xuống.

“Cô nương hài lòng ở điểm nào?”

Hắn ngước mắt nhìn nàng, trầm giọng hỏi.

Lâm Oản Oản đánh giá hắn từ trên xuống dưới, không tiếc lời khen ngợi:

“Ngươi rất đẹp.”

“Giọng nói của ngươi nghe cũng rất êm tai.”

“Dáng dấp của ngươi cũng rất chuẩn mực.”

“Khí chất cũng rất bất phàm, ta rất thích.”

Tạ Cảnh Mục khẽ nhướng mày, cảm xúc lạnh lẽo trong mắt dường như dịu đi đôi chút.

Thế nhưng ngay sau đó, Lâm Oản Oản lại bồi thêm một câu: “À đúng rồi, quan trọng nhất là ngươi rất giống huynh ấy.”

Ý cười vừa mới manh nha trong mắt Tạ Cảnh Mục lập tức tan biến không còn một mảnh.

Sắc mặt hắn nhanh chóng trở nên u ám lạnh lẽo.

Lâm Oản Oản thấy vậy liền vội vàng đưa hai ngón tay chạm vào khóe miệng hắn, nhẹ nhàng kéo cong lên trên.

Xuyên qua lớp mặt nạ da người mỏng dính, hắn dường như có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm mềm mại từ đầu ngón tay nàng truyền tới.

Rất ấm áp.

Gương mặt hắn bỗng chốc nóng bừng lên một cách khó khống chế.

Hắn rũ mắt nhìn nàng, cỗ hàn khí u ám quanh thân cũng dần dần tiêu tán.

Lâm Oản Oản ân cần dặn dò: “Mặt ngươi rất giống huynh ấy, khí chất cũng tương đồng, nhưng nếu ngươi cứ xị mặt không cười thì trông chẳng khác nào một mỹ nam băng sơn, giống hệt tên ngốc kia...”

Nàng bỗng khựng lại, rồi vội nói tiếp: “Ngươi muốn bắt chước ca ca ta thì phải thường xuyên mỉm cười, nhớ chưa?”

Tạ Cảnh Mục nhạy bén bắt được điểm bất thường:

“Tên ngốc kia là ai?”

Lâm Oản Oản ậm ừ đáp: “Là một người họ hàng của ta thôi.”

Nàng thu tay về, khẽ thở dài một tiếng:

“Người vốn dĩ nên thích hắn lại đi thích người khác mất rồi. Ta đoán chừng là do ngày thường hắn quá đỗi lạnh lùng, dọa cho cô nương nhà người ta sợ chạy mất dép rồi.”