Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 32
Bút, mực, giấy, nghiên!
Mẹ kiếp chứ!
Nàng chưa bao giờ thấy hoang mang đến thế!
Mấy thứ này sao lại giấu ở chỗ đó chứ?
Vừa lúc Tạ Cảnh Mục đi vào, nhìn thấy đống bút mực giấy nghiên trước mặt nàng, liền mỉm cười xoa đầu nàng:
“Biểu muội chăm chỉ thật đấy, lại còn muốn luyện chữ nữa sao? Cũng tốt, qua đây đi.”
Nàng càng viết, chân mày Tạ Cảnh Mục lại càng nhíu chặt.
Cuối cùng hắn không chịu nổi nữa, giật phắt cây bút trong tay nàng.
Hai người nhìn nhau trân trối.
Sau một hồi im lặng, Tạ Cảnh Mục lại nhét lại cây bút vào tay nàng:
“Muội vẫn nên luyện tập nhiều hơn đi.”
Kể từ ngày đó, nàng bắt đầu chuỗi ngày ác mộng bị Tạ Cảnh Mục giám sát luyện chữ.
Những ngày tháng uất khuất nghẹn ngào đó, thoắt cái đã trôi qua nhiều năm.
Chuyện cũ rành rành trước mắt, nghĩ lại vẫn thấy kinh hoàng.
Lâm Oản Oản vừa nhớ lại đã cảm thấy nghẹn tận cổ họng.
Tạ Cảnh Mục nhìn dáng vẻ bi thương của nàng, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ quỷ dị.
Chẳng lẽ... Biểu muội là vì muốn tiếp cận hắn nên mới giả vờ thích những thứ đó sao?
Cho nên, biểu muội thực chất là thích hắn!
Chỉ là do hắn quá đỗi lạnh nhùng, thế nên nàng mới thay lòng đổi dạ, chuyển sang thích Lâm Tuyên Chi?
Càng nghĩ lại càng thấy hợp lý, trong mắt hắn hiện lên vẻ phức tạp.
Đúng là...
Hắn quả thực có phần lạnh nhạt, người khác cũng từng nói qua, chỉ là hắn chưa từng để tâm.
Không ngờ thế mà lại làm tổn thương Oản Oản sâu sắc đến vậy.
Hiện tại Oản Oản hẳn là căm hận hắn lắm, cho nên mới chối bỏ toàn bộ những thứ từng thích trước kia, đồng thời cũng chẳng còn chút tình cảm nào với hắn nữa.
Tạ Cảnh Mục nhìn người trước mặt vẫn đang treo vẻ bi thương trên mặt, tay hơi giơ lên định vỗ về an ủi nàng, nhưng sực nhớ đến thân phận hiện tại của mình nên đành nén xuống.
Lâm Oản Oản buồn đau một lúc, nghĩ tới cuộc sống hiện tại đã hoàn toàn sạch bóng bánh sữa bò, hơn nữa không lâu nữa Tạ Cảnh Mục cũng sẽ biến mất khỏi cuộc đời nàng, trong lòng lại trộm dâng lên niềm vui sướng trào dâng.
Nàng hít sâu một hơi:
“Thôi bỏ đi, không nhắc tới nữa, không quan trọng.”
Trong mắt nàng lộ ra vẻ thản nhiên:
“Dù sao cũng qua cả rồi.”
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, khẽ nhướng mày.
Qua rồi sao?
Không qua được đâu, biểu muội.
Hắn sẽ từng chút từng chút một, lôi nàng trở về bên mình.
Ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, trong đôi đồng tử đen nhánh cuộn trào sóng ngầm, chỉ trong chớp mắt đã bị hắn đè nén xuống.
Gương mặt hắn lại trở lại vẻ bình thản, như thể mọi cảm xúc vừa rồi chỉ là ảo giác.
“Được, vậy không bàn chuyện này nữa.”
Đôi mắt đen của hắn khẽ chớp, tầm mắt dừng lại trên người nàng, nhẹ giọng cất lời:
“Vậy cô nương thích cái gì?”
Hắn ngẫm nghĩ một chút, lại bồi thêm một câu:
“Ví như đồ vật chẳng hạn, thứ gì khiến cô nương vừa nhìn thấy đã cảm thấy vui vẻ?”
Hắn vốn định hỏi có phải là tranh chữ hay không, nhưng trước đó đã đoán sai quá nhiều lần nên không dám tự tiện đoán nữa.
Lâm Oản Oản nghiêng đầu nhìn hắn:
“Vừa nhìn thấy đã vui vẻ ư? Ngoài vàng ra thì còn thứ gì có bản lĩnh lớn đến thế chứ?”
Tạ Cảnh Mục cứng đờ người.
Hắn đã tính đến chuyện đáp án sẽ không giống với những gì hắn từng biết, nhưng lại chẳng thể ngờ tới nó lại thái quá đến mức này.
Vàng?
Biểu muội của hắn xuất thân danh môn thế gia, thế mà lại thích vàng ư?
Hắn có chút không chắc chắn: “Chỉ là vàng thôi sao?”
Lâm Oản Oản cười lắc đầu:
“Đương nhiên là không phải rồi, vàng chỉ xếp thứ nhất thôi.”
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng: “Ví dụ như?”
Lâm Oản Oản cười đến cong cả mắt: “Còn có châu báu nữa chứ.”
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại xoa xoa vào nhau:
“Chỉ cần là thứ có giá trị thì ta đều thích hết, ừm... Đồ sứ thì thôi đi.”
Tạ Cảnh Mục mím mím môi: “... Vì sao?”
Nếu là đồ sứ tinh xảo quý hiếm thì giá trị e rằng chẳng kém gì vàng bạc.
Lâm Oản Oản xua xua tay: “Kích thước to quá, mang theo bên người phiền phức lắm.”
“Tranh chữ với vải vóc cũng cùng một lý do, quá đỗi rườm rà, lại còn phải mang ra tiệm cầm đồ nhờ người ta định giá, làm sao tiện lợi bằng tiền mặt được.”
Tạ Cảnh Mục thấy nhức cả đầu.
Hắn muốn giơ tay lên day day huyệt thái dương, lại sợ làm hỏng mất lớp mặt nạ da người nên đành phải bỏ cuộc.
Lâm Oản Oản ở lại thêm một lúc, dặn dò hắn một tràng dài những điều cần lưu ý cùng các điểm cần phải học hỏi, sau đó mới dẫn Lục Kiều vội vã vội vàng trở về phủ.
Thế nhưng Lâm Tuyên Chi chẳng những không có ở trong phủ, thậm chí còn bận rộn đến mức không có thời gian mang danh sách các công tử thế gia tới cho nàng.
Không thấy Lâm Tuyên Chi đâu, nàng trút được một ngụm khí lạnh, thở phào nhẹ nhõm. Toàn thân phảng phất như bị rút cạn sức lực, uể oải rã rời.