Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 39
Chẳng phải chỉ là khiến người ta ghen tị thôi sao?
Hắn thẳng lưng, hít sâu một hơi, ngữ khí thốt ra lại mười phần âm dương quái khí.
“Ây dô.”
“Đây là vị nào thế này...”
Giữa mày Lâm Oản Oản giật nảy, trước khi hắn kịp nói ra thêm những lời không thể vãn hồi, nàng nhanh tay lẹ mắt, một phen túm lấy hắn ấn thẳng vào bụi cỏ.
“Tên ngốc này, ngươi muốn làm cái gì!!!”
Tạ Cảnh Mục lảo đảo một cái, ngã nhào xuống đất.
Hai tay Lâm Oản Oản túm chặt lấy cổ áo hắn, nhìn hắn với vẻ khó tin.
“Đây là cái mà ngươi bảo ta đừng lo lắng đó hả?”
Tạ Cảnh Mục không hề giãy giụa, mặc cho nàng đè lên người mình.
“Bằng không thì sao?”
Lâm Oản Oản trầm mặc.
“Ngươi chính là dựa vào cái trò này để quyến rũ người khác sao?”
Thảo nào lại ít khách đến vậy.
Tạ Cảnh Mục nhìn về phía nàng, hiếm khi lộ ra vẻ ngốc nghếch.
“Quyến rũ?”
“Cô... là muốn ta dụ dỗ nàng ta sao?”
Lâm Oản Oản nghiêng đầu: “Chứ còn gì nữa? Ta bảo ngươi học theo Lâm Tuyên Chi, chẳng phải là để phá hỏng hôn sự của huynh ấy sao?”
“Ngươi nghĩ đi đâu vậy?”
Tạ Cảnh Mục tức muốn hộc máu.
Hắn cứ tưởng chính mình là kẻ thế thân, không ngờ tới, lại là chuẩn bị thế thân cho Triệu Tuệ Tâm.
Nàng thế mà vẫn chưa từ bỏ hy vọng với Lâm Tuyên Chi!
Lâm Oản Oản chậm rãi bò dậy, vẫn nấp sau một gốc cây, nhìn về hướng Lãm Nguyệt Các, thấp giọng nói.
“Ngươi có làm được không đấy?”
“Nếu ngươi không làm được thì ta đổi người khác.”
Tạ Cảnh Mục cười gật đầu.
“Được.”
“Ta quá được luôn ấy chứ.”
“Chẳng phải chỉ là quyến rũ thôi sao? Ta quyến rũ chết nàng ta luôn.”
Hắn cười, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự điên cuồng.
Sau đó, hắn đứng dậy, vuốt lại quần áo và tóc tai, chỉnh tề xong xuôi, lại khôi phục dáng vẻ của một vị công tử nhẹ nhàng thanh thoát.
“Đi thôi.”
Lâm Oản Oản muốn nói lại thôi.
Triệu Tuệ Tâm cũng đã nhìn thấy bọn họ.
“Oản Oản, muội tới rồi sao? Vị này là...”
Nàng ấy bước ra khỏi Lãm Nguyệt Các, ánh mắt dừng lại trên người Tạ Cảnh Mục.
Lâm Oản Oản nở nụ cười thân thiết, nhỏ giọng nói.
“Đây là bằng hữu của muội. Triệu tỷ tỷ, lần này muội ra ngoài, dẫn huynh ấy tới cho tỷ gặp mặt, làm quen một chút.”
Tạ Cảnh Mục khẽ mỉm cười, phong thái vô cùng nho nhã.
“Tại hạ Lâm Chiêu.”
Triệu Tuệ Tâm khẽ gật đầu, lễ phép chào một tiếng: “Lâm công tử.”
Hai người một thanh lịch đoan trang, một phong nhã xuất trần, nhìn qua quả thực vô cùng xứng đôi.
Lâm Oản Oản âm thầm giơ ngón tay cái về phía hắn.
Thiết Tử, làm tốt lắm!
Tạ Cảnh Mục liếc thấy động tác lén lút của nàng, không nói gì, chỉ lịch thiệp mời Triệu Tuệ Tâm ngồi xuống.
“Ây da, tại hạ để quên chút đồ rồi...”
Hắn vừa nói vừa đưa mắt nhìn sang phía nàng.
Lâm Oản Oản hiểu ý ngay, lập tức tiếp lời: “Để ta đi lấy giúp cho.”
Dứt lời, nàng liền dứt khoát xoay người rời đi, không để Triệu Tuệ Tâm kịp phản ứng.
Bồi dưỡng tình cảm thì phải để hai người họ có không gian riêng chứ. Kẻ làm kỳ đà cản mũi như nàng tốt nhất là nên tìm chỗ nào mát mẻ mà đứng đợi.
Chậc chậc.
Đúng là người trong nghề có khác, điều chỉnh trạng thái nhanh thật đấy.
Lát nữa trở về nhất định phải thưởng thêm bạc mới được!
Lâm Oản Oản vô cùng hài lòng cất bước.
Đi được một đoạn xa, nàng nấp sau một gốc cây to, lén lút quan sát động tĩnh bên trong Lãm Nguyệt Các.
Nhìn cảnh trai tài gái sắc đứng cạnh nhau quả thực vô cùng thuận mắt.
Tạ Cảnh Mục lấy từ trong người ra một chiếc hộp gỗ, đưa tới trước mặt Triệu Tuệ Tâm.
Chẳng biết hắn đã nói những lời đường mật gì mà Triệu Tuệ Tâm đỏ bừng mặt, e thẹn cúi đầu nhận lấy.
Tiến triển nhanh thật đấy.
Xem ra góc tường của đại ca sắp bị đục đổ rồi.
Chỉ tiếc là đứng xa quá không nghe được bọn họ nói những gì.
Lâm Oản Oản cố vểnh tai lên nghe ngóng, nhưng chẳng lọt vào tai được nửa chữ.
Nếu nàng mà nghe thấy thật, e là sẽ xách đao xông thẳng vào trong ngay lập tức.
Bởi vì những lời ngọt ngào sến súa trong tưởng tượng của nàng căn bản không hề tồn tại.
Bên trong Lãm Nguyệt Các, Tạ Cảnh Mục đưa chiếc hộp gỗ sang.
Triệu Tuệ Tâm vội vàng từ chối: “Lâm công tử, lần đầu gặp mặt, món quà quý giá thế này vạn lần ta không thể nhận.”
Tạ Cảnh Mục khẽ cười.
“Triệu tiểu thư không cần bận tâm, món quà này là do Oản Oản chuẩn bị tặng cô.”
“Nàng ấy nói cô sắp trở thành tẩu tẩu của nàng ấy, trong lòng vô cùng vui mừng, nhưng lại không rõ sở thích của cô nên mới cố ý đặt làm cây Hợp ý như ý trâm này, mong cô và đại công tử Lâm gia bách niên giai lão, vĩnh kết đồng tâm.”
Sắc mặt Triệu Tuệ Tâm dần dịu lại, nghĩ đến Lâm Tuyên Chi, hai má nàng ấy liền ửng hồng.
“Vậy... vì sao Oản Oản không tự mình nói với ta?”
Vẻ mặt Tạ Cảnh Mục vẫn vô cùng tự nhiên: “Nữ nhi nhà lành da mặt mỏng, khó mở lời thôi.”