Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 47
Nghĩ đến con người đang ở nơi kinh thành xa xôi kia, Lâm Oản Oản bỗng bật cười khẽ, dáng vẻ càng thêm phần nhẹ nhõm.
“Muốn tiếp cận hắn sao, chuyện đó thực ra vô cùng đơn giản.”
Trong mắt Tạ Cảnh Mục thoáng qua một tia lạnh lẽo, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản như không, thậm chí khóe môi còn khẽ cong lên một nụ cười ôn hòa như gió xuân.
“Ồ?”
“Lâm tiểu thư e là nhớ nhầm người rồi chăng? Thái tử điện hạ vốn nổi danh là người lạnh lùng khó gần.”
Lâm Oản Oản lắc đầu.
“Không nhầm đâu, chính là hắn đấy.”
“Rất đơn giản.”
“Quá mức đơn giản là đằng khác.”
Đôi mắt Tạ Cảnh Mục càng thêm lạnh lẽo.
Lâm Oản Oản lại thở dài một tiếng đầy cảm thán.
Thuở trước nàng muốn nịnh bợ Tạ Cảnh Mục, cứ nghĩ rằng nếu ngày nào cũng bám lấy hắn thì sớm muộn gì hắn cũng thấy phiền phức.
Nàng thậm chí từng nghĩ đến việc thuê sát thủ ám sát rồi tự mình nhảy ra diễn màn mỹ nhân cứu anh hùng.
Nhưng lại sợ bị điều tra ra chân tướng nên đành phải từ bỏ ý định đó.
Mãi cho đến khi nàng thực sự bước vào cuộc sống của Tạ Cảnh Mục.
Vị Thái tử điện hạ trước mặt người đời luôn thanh lãnh như trích tiên, lạnh lùng tựa băng tuyết trên đỉnh núi cao, nhưng bên cạnh lại chẳng có lấy một người thực sự thấu hiểu hắn.
Hoàng hậu qua đời sớm, từ nhỏ hắn đã thiếu vắng tình thương của mẫu thân.
Hoàng hậu vì sinh hắn mà mang bệnh rồi tạ thế, bởi vậy ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời, hắn đã phải gánh vác kỳ vọng nặng nề của tất cả mọi người.
Các hoàng tử khác chỉ cần học bài nửa ngày, còn hắn phải miệt mài học đến tận đêm khuya, chỉ cần viết sai một chữ là bị tiên sinh dùng thước đánh phạt vào lòng bàn tay.
Các hoàng tử khác khi chịu ấm ức có thể sà vào lòng mẫu phi khóc lóc giãi bày, còn hắn chỉ có thể tự mình nuốt hết đắng cay vào lòng, bởi vì có tìm đến phụ hoàng thì nói ra cũng vô ích.
Thánh Thượng tuy yêu thương Hoàng hậu, nhưng đối với hắn lại chỉ toàn là những lời trách phạt nghiêm khắc.
“Ngươi lười biếng như thế, sao xứng đáng với người mẹ đã khuất của ngươi?”
“Yếu đuối như vậy, sao có thể gánh vác nổi giang sơn xã tắc trên vai một vị Thái tử?”
Dần dà, hắn không còn muốn mở miệng nói gì nữa.
Dường như đã trở thành thói quen, bất kể chuyện gì hắn cũng đều chôn chặt nơi đáy lòng.
Hắn cứ thế bị nhào nặn thành bộ dạng lạnh lùng như băng đá ngày hôm nay.
Hắn sát phạt quyết đoán, làm việc sấm rền gió cuốn, tựa hồ chẳng có lấy một tia cảm xúc của con người.
Thế nhưng Lâm Oản Oản vẫn nhớ rất rõ, năm xưa khi còn nhỏ, nàng từng lén trốn vào Đông Cung và nhìn thấy Tạ Cảnh Mục cuộn tròn trên giường nức nở khóc không thành tiếng.
Khi ấy hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, trước mặt người ngoài thì ra vẻ chững chạc như người lớn, nhưng sau lưng thiên hạ lại yếu ớt đến xót xa.
“Hắn không giống như những gì các ngươi nghĩ đâu.”
Lâm Oản Oản dứt khỏi dòng hồi tưởng, khẽ cất lời.
Tạ Cảnh Mục thoáng ngẩn người.
“Nếu ngươi từng chứng kiến đám người bằng mặt không bằng lòng bên cạnh hắn, ngoài miệng thì tỏ vẻ yêu thương quan tâm, nhưng thực chất chẳng ai đoái hoài đến cảm xúc của hắn, ngươi sẽ hiểu được thôi.”
Khóe môi Lâm Oản Oản nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
“Bọn họ căn bản chẳng hề quan tâm đến hắn, chỉ biết xu nịnh lấy lòng, mà xu nịnh cũng chẳng đúng chỗ.”
“Đám người đó ngốc nghếch vô cùng, trong các buổi cung yến cứ liều mạng kính rượu, coi việc được chạm chén với hắn là vinh hạnh lớn lao, nhưng lại chẳng một ai để ý xem từ đầu buổi đến giờ hắn đã kịp ăn lấy một miếng cơm nào chưa.”
Lâm Oản Oản khẽ cười khẩy.
“Những kẻ đó căn bản không để tâm đến hắn.”
“Bọn họ chỉ biết khen ngợi hắn ngày càng quyết đoán bản lĩnh, nhưng chưa từng có ai hỏi xem rốt cuộc hắn muốn điều gì.”
Tạ Cảnh Mục ngơ ngác quay sang nhìn nàng.
Lâm Oản Oản mỉm cười.
“Còn ta thì chỉ là...”
Nói là thương hại thì nghe có vẻ quá đỗi ngạo mạn.
Đường đường là trữ quân của một nước, người tương lai có thể đoạt mạng nàng, sao lại đến lượt nàng phải thương hại chứ?
Nhưng ngoài cách nói đó ra, nhất thời nàng cũng chẳng tìm được từ ngữ nào thích hợp hơn.
“Ta chỉ muốn đối xử tốt với hắn một chút.”
Lâm Oản Oản nhẹ giọng nói.
“Vào những lúc hắn liên tục bị người khác hiểu lầm, phải chôn giấu tâm sự trong lòng, ta chỉ muốn đối xử thật tốt với hắn mà thôi.”
Dẫu rằng trong đó có phần toan tính lợi dụng để giữ mạng, nhưng mỗi lần nàng muốn đối đãi tử tế với Tạ Cảnh Mục, tấm lòng ấy đều là thật.
Chỉ là mọi chuyện đã đi đến nước này, hắn vẫn trở thành vị Thái tử cao cao tại thượng trong trang sách, còn nàng vì muốn bảo toàn tính mạng nên từ lâu đã không còn dám đến quá gần hắn nữa.
Lời nàng vừa dứt, Tạ Cảnh Mục liền rơi vào im lặng hồi lâu.
Ánh lửa bập bùng chiếu vào đáy mắt hắn, thiêu đốt thành một vùng sáng nóng rực.