DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 49

1005 từ

“Dù sao ta cũng không muốn chôn thây cùng các ngươi ở đây đâu!”

Gã tháo được dây cương, dắt ngựa bước ra khỏi bìa rừng rồi nhanh chóng nhảy lên lưng ngựa.

“Vút...”

Một mũi tên sắc nhọn xé toạc không gian, cắm phập vào giữa lồng ngực gã.

Gã ngã nhào từ trên lưng ngựa xuống đất, dưới ánh trăng mờ ảo, hai mắt gã trợn trừng, chết không nhắm mắt.

Đoàn người nấp trong rừng lập tức trở nên hỗn loạn.

Có kẻ sợ đến vỡ mật, có kẻ cuống cuồng tháo dây ngựa muốn tháo chạy, có kẻ lại bỏ mặc cả ngựa mà cắm đầu chạy thục mạng về phía rừng sâu.

Chẳng biết từ lúc nào, bốn phương tám hướng đã có vô số bóng thổ phỉ ùa tới bao vây.

“Đại ca, đệ đã bảo rồi mà, trong cánh rừng này chắc chắn có người.”

Trên con đường mòn, toán thổ phỉ lúc nãy đã quay đầu trở lại.

Một tên trong số đó ngửa mặt cười ha hả đầy đắc ý:

“Cái mũi của ta chưa bao giờ ngửi sai cả, từ lúc nãy ta đã ngửi thấy mùi khói lửa đốt trong cánh rừng này rồi.”

Bên ngoài Thúy Thành, núi Uy Vũ.

Trong căn phòng chứa củi của sơn trại lúc này bị trói nêm chặt đầy người.

Mấy cây đuốc cắm trên cột gỗ tỏa ánh lửa bập bùng, hắt lên gian phòng thứ ánh sáng mờ ảo, nhập nhằng.

Lâm Oản Oản bị trói gô cả chân tay, đứng cũng chẳng vững, phải tựa lưng vào tường mới giữ nổi thăng bằng.

Một tên thổ phỉ chỉ tay về phía nàng, nói với gã nam nhân ngồi giữa phòng: “Lão đại, y phục trên người tên này là loại vải tốt nhất ở đây, chắc chắn là thủ lĩnh của bọn chúng.”

Bị mấy chục gã thổ phỉ tay đao tay búa vây quanh là một gã hán tử thô kệch, vóc dáng cao to như gấu, trên cánh tay còn hằn một vết sẹo đao chém đáng sợ.

Gã ngồi chễm chệ trên ghế, tay xách chiếc tay nải, thỉnh thoảng lại thò tay vào bới móc.

Lấy ra lương khô, gã tùy tiện ném cho đám đàn em.

Lấy ra nỏi vàng, mắt gã lập tức sáng rực lên, vội giơ lên miệng cắn một cái kiểm tra.

Lâm Oản Oản nhìn mà ruột gan đau như cắt, đó chính là tay nải của nàng!

Tầm mắt gã hán tử thô kệch chợt đảo sang, chạm phải ánh mắt nàng.

Gã nhếch môi, nhả ra một tiếng cười khinh khỉnh.

“Tuổi còn trẻ thế này, da dẻ lại trắng trẻo mịn màng, e là công tử thế gia của phú hộ nào đó lén trốn nhà ra ngoài xông pha giang hồ rồi.”

Gã quăng mạnh chiếc tay nải cho đám đàn em xung quanh, chống tay đứng dậy bước tới gần.

Ngay khoảnh khắc gã tiến lại, Lâm Oản Oản liền cảm thấy một mùi hương “đặc biệt” xộc thẳng vào mũi.

Ọe, tên thổ phỉ này thế mà lại bị hôi nách nặng!

Nàng đến ngạt thở mất thôi!

Cứu mạng với!

Dù gương mặt đã bị khói lửa trại hun đen nhèm, chỉ còn sót lại đôi mắt sáng long lanh, nhưng lúc này trông nàng vẫn lộ rõ vẻ nhợt nhạt vì ngợp thở.

“Hừ, đúng là một thằng nhóc gan thỏ đế.”

Tên cầm đầu núi Uy Vũ khinh bẩy một tiếng.

Lâm Oản Oản trong lòng gầm thét, nôn đến nơi rồi đây này!

Gan thỏ cái con khỉ ấy!

Nàng là sắp bị cái mùi này làm cho ngạt chết thì có!

Mấy tên đàn em không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nịnh hót nào, lập tức xun xoe cười hùa: “Lão đại, ngài oai hùng lẫm liệt thế này, thằng nhóc này chắc bị dọa cho sắp tè ra quần rồi!”

Chu Chấn Thiên nghe vậy thì vô cùng khoái chí, cười lớn một tiếng rồi quay về chỗ ngồi.

Gã vừa lui ra xa, Lâm Oản Oản liền như cá gặp nước, liều mạng há miệng hít hà lấy hít hà để.

Sống lại rồi!

Tên nịnh hót kia lại bổ sung thêm một câu: “Đại ca xem kìa, thằng nhóc đó sợ đến mức sắp ngất xỉu luôn rồi kìa!”

Đám thổ phỉ trong phòng tức thì hô hào cười ồ lên.

Lâm Oản Oản âm thầm trề môi trợn mắt.

Sợ ngất?

Bà đây là sắp bị cái mùi của đại ca các người xông chết thì có!

Nhưng nàng chẳng ngu đến mức đi cãi lý với đám này, chỉ biết cúi đầu cố gắng ổn định lại nhịp thở.

“Này thằng nhóc, ngươi là con cái nhà ai? Xưng tên họ ra đây, ta bảo cha mẹ ngươi mang tiền đến chuộc.”

Lão đại núi Uy Vũ có biệt danh là Chu Chấn Thiên, giọng nói oang oang như sấm dội, vang đến mức làm người ta nhức cả màng nhĩ.

Lâm Oản Oản im lặng nghĩ ngợi.

Tuyệt đối không thể khai ra mình là người của Lâm phủ.

Chưa nói đến việc phụ thân nàng là đương kim Thừa tướng cao quý, lũ sơn phỉ quèn làm sao dám đối đầu với quan lại?

Lại còn là trọng thần bậc nhất triều đình.

Nếu thật sự cho người đi tống tiền Thừa tướng, e là triều đình sẽ điều quân tới san bằng ngọn núi này ngay lập tức.

Lũ thổ phỉ cũng chẳng ngu, chắc chắn sẽ lập tức diệt miệng nàng để bịt manh mối, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hơn nữa, Lâm Tuyên Chi hiện giờ đang dẫn binh đi dẹp loạn ở gần đây, khó đảm bảo bọn chúng sẽ không vì muốn tự vệ mà dùng nàng làm con tin uy hiếp huynh ấy.

Bất luận thế nào, nàng cũng tuyệt đối không thể nói thật!