Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 70
“Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, bên trong có đủ trà bánh muội thích, ngoan nào.”
Lâm Oản Oản: “...”
Nàng im lặng một lát rồi không cam lòng hỏi tiếp: “Muội sợ lắm, muội muốn đi cùng huynh cơ.”
Lâm Tuyên Chi bật cười: “Muội có Quỷ Y Vệ hộ tống, an toàn hơn đi cùng ca ca nhiều.”
“Nhớ kỹ, sau khi về kinh nhất định phải đến tạ ơn Thái tử điện hạ, ngài ấy chính là đại ân nhân của chúng ta.”
Xem ra chuyện này không còn đường thương lượng nữa rồi.
Lâm Oản Oản đành phải nhận mệnh:
“Được rồi.”
Nàng lê từng bước chân nặng trĩu ra ngoài, dáng vẻ ủ rũ không chút sức sống.
“Đứa nhỏ này, lớn ngần này rồi mà vẫn còn bám ca ca như trẻ con.”
Lâm Tuyên Chi mỉm cười lắc đầu.
Tạ Cảnh Mục chứng kiến từ đầu đến cuối, chỉ cảm thấy tâm trạng mình lúc lên lúc xuống thất thường.
Nhìn cảnh tượng huynh muội tình thâm kia, hắn âm thầm nghiến răng.
Hắn vừa định cất bước rời đi thì Lâm Tuyên Chi đã lên tiếng gọi lại:
“Lâm công tử.”
Tạ Cảnh Mục liếc mắt nhìn sang: “Có chuyện gì?”
Không có Lâm Oản Oản ở đây, hắn chẳng buồn giả vờ ôn hòa, gương mặt lạnh tanh toát ra vẻ xa cách ngàn dặm.
Lâm Tuyên Chi thoáng ngẩn người.
Thần thái này sao lại giống hệt vị tôn quý ở Đông Cung kia đến vậy?
“Ngươi là ân nhân cứu mạng của Oản Oản, cũng là thượng khách của Lâm gia ta. Nhưng nam nữ thụ thụ bất thân, Lâm công tử, ta cũng đã chuẩn bị riêng cho ngươi một cỗ xe ngựa, hai người nên tách...”
Khóe môi Tạ Cảnh Mục khẽ nhếch lên: “Nhưng nàng ấy thích ta ngồi chung xe.”
Lâm Tuyên Chi: “...”
Lời này nghe sao mà quái gở thế không biết?
Huynh ấy còn định nói thêm gì đó nhưng bóng người đã đi xa mất rồi.
Huynh ấy khẽ nhíu mày, vừa lúc phía sau vang lên tiếng gọi của thị vệ:
“Đại nhân.”
Lâm Tuyên Chi đành bất đắc dĩ xoay người:
“Tới đây.”
...
Trên cỗ xe ngựa lăn bánh trở về kinh thành, Lâm Oản Oản chán chường đến mức vò nát chiếc khăn tay trong lòng, miệng lẩm bẩm không ngừng:
“Xong rồi.”
“Mọi chuyện toang thật rồi.”
Tạ Cảnh Mục ngồi bên cạnh, đưa cho nàng một miếng điểm tâm.
Nàng lười biếng không buồn động đậy, chỉ hé miệng ra.
Tạ Cảnh Mục liền thuận thế đút miếng bánh tận miệng nàng.
Nàng cắn một miếng, vừa nhai vừa tiếp tục lầm bầm:
“Cũng may đám Quỷ Y Vệ kia không bám sát người ta, nếu không cái tên ngốc... Thái tử biểu ca kia mà biết ta không chịu yên phận luyện chữ mà ngày nào cũng chửi thầm hắn thì nguy to.”
Nói đoạn, nàng còn làm ra vẻ may mắn lắm.
Tạ Cảnh Mục ngồi bên cạnh chỉ mỉm cười không nói.
“Tại sao nàng lại mắng hắn? Hắn đối xử với nàng không tốt sao?”
Lâm Oản Oản cụp mắt xuống:
“Tốt chứ.”
Nhưng sớm muộn gì hắn cũng sẽ chán ghét nàng, thậm chí hận không thể băm vằm nàng ra.
Dù biết quỹ đạo số phận có thể thay đổi, nàng cũng chẳng dại gì ở cạnh một quả bom nổ chậm, ngày ngày nơm nớp lo sợ hắn đột nhiên thức tỉnh rồi đòi mạng mình...
“Thôi, không nhắc tới hắn nữa.”
“Đúng là một kế không thành, lại chuốc thêm họa vào thân.”
Nàng thở ngắn than dài.
Cỗ xe ngựa vẫn đều đặn lăn bánh trên quan đạo, thẳng hướng kinh thành mà đi.
Nhờ liên tục thúc ngựa chạy suốt ngày đêm, tối muộn hai ngày sau, đoàn người cuối cùng cũng về tới kinh thành.
Xe ngựa dừng lại trước một tửu lâu để Tạ Cảnh Mục xuống xe, sau đó mới vòng qua cửa sau Lâm phủ, lặng lẽ đưa Lâm Oản Oản vào trong.
Chính sảnh Lâm phủ.
Lâm Oản Oản đang quỳ giữa sảnh. Ngồi ở vị trí chủ vị là Lâm lão gia tử đang bừng bừng nộ khí, cũng chính là phụ thân nàng, Lâm Thanh Sơn.
Bên cạnh là vị phu nhân đoan trang hoa quý nhưng gương mặt tràn đầy nét âu lo, mẫu thân nàng, Lý Hạnh Liên.
Lâm Thanh Sơn đập mạnh tay xuống bàn, nước trà trong chén bắn tung tóe:
“Nghịch tử!”
“Ngươi có mấy cái mạng mà dám chạy đến cái nơi giặc cỏ hoành hành như thế hả?”
“Chúng ta nuông chiều ngươi, yêu thương ngươi, để rồi dung túng cho ngươi trở nên vô pháp vô thiên, ngay cả nơi loạn lạc đó ngươi cũng dám bén mảng tới!”
“Người đâu, mang gia pháp lên đây! Đứa nghịch tử này nếu không dạy dỗ cho nghiêm, sau này e là nó dám lật tung cả trời đất lên mất!”
Ông giận dữ đứng bật dậy, định cầm gậy trúc lao tới đánh nàng.
Lý Hạnh Liên lập tức nhào tới, quỳ sụp xuống trước mặt ông khóc lóc nức nở:
“Lão gia, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thiếp thân, là thiếp không biết dạy dỗ Oản Oản. Ông muốn đánh thì cứ đánh thiếp đi!”
Lâm Thanh Sơn vội đỡ bà dậy, gương mặt đầy vẻ bất lực:
“Phu nhân, bà làm cái gì vậy?”
“Ta dạy bảo nó cũng là vì muốn tốt cho nó thôi. Cứ để nó tùy hứng làm bậy như thế, sau này biết làm sao bây giờ? Nó là phận nữ nhi, làm ra chuyện kinh thiên động địa thế này thì danh tiết coi như mất sạch!”
Lý Hạnh Liên đỏ hoe mắt, ôm chặt lấy cánh tay ông, nhất quyết không để cây gậy giáng xuống người con gái: