Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 75
Tên tiểu sai nhìn thấy nàng liền vội vàng quỳ xuống hành lễ:
“Tiểu nhân bái kiến tiểu thư, tiểu thư vạn phúc.”
Lâm Oản Oản nhận ra đây là người hầu trong phủ, liền thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Làm nàng sợ muốn đứng tim.
Cứ tưởng bên Triệu gia lại đòi đẩy ngày đính hôn lên sớm hơn nữa chứ.
“Chạy vội vàng thế làm gì?”
Nàng thuận miệng hỏi.
Tên tiểu sai mặt mày hớn hở:
“Đại công tử đã về tới kinh thành rồi ạ!”
Lâm Oản Oản chết trân tại chỗ, ngay sau đó là nỗi kinh hoàng tột độ: “Cái gì???”
Mặt nàng cắt không còn hột máu, bàn tay siết chặt phong thư đến nhăn nhúm.
Nàng rảo bước ra nhìn nhưng chẳng thấy bóng dáng Lâm Tuyên Chi đâu.
Tên tiểu sai liền bẩm báo tiếp: “Đại công tử xử lý xong việc ở Thúy Thành liền phi ngựa ngày đêm, về trước đại quân một bước ạ. Ngài ấy đã vào thẳng hoàng cung để xin thánh chỉ tứ hôn rồi, sai tiểu nhân về báo trước để trong phủ chuẩn bị.”
Người Lâm Oản Oản cứng đờ như hóa đá.
Nàng quay ngoắt lại nhìn tên gia đinh, hét toáng lên:
“Cái gì cơ???”
Ca ca nàng không những đã về tới nơi.
Mà còn vào cung xin thánh chỉ tứ hôn???
Một khi thánh chỉ ban xuống thì chuyện này coi như hết đường cứu vãn!
Hiếm khi thấy nàng thất thố như vậy, tên tiểu sai sợ xanh mặt:
“Tiểu thư... ngài không sao chứ ạ?”
Lâm Oản Oản muốn khóc thét lên.
Lục Kiều vội xua tay đuổi tên tiểu sai lui xuống.
Sau đó nàng ôm lấy Lâm Oản Oản an ủi:
“Cô nương, đừng vội, nhất định vẫn còn cách mà...”
Lâm Oản Oản rốt cuộc không nhịn nổi nữa, òa khóc nức nở.
Quản gia đi ngang qua, đưa mắt nhìn đầy vẻ khó hiểu.
Lục Kiều gượng cười giải thích: “Là do mừng quá đấy ạ, tiểu thư mừng quá nên mới khóc.”
Lâm Oản Oản nghe vậy càng khóc to hơn.
...
Đêm muộn, Lâm Oản Oản đôi mắt đỏ hoe, bắt đầu cặm cụi thu dọn hành lý.
Mười rương vàng bạc châu báu ban thưởng nàng cũng đã cất giấu cẩn thận.
“Lục Kiều, ngươi từ nhỏ lớn lên cùng ta, ngươi đi theo ta đi.”
“Nhưng sau này chúng ta có thể sẽ phải sống cảnh mai danh ẩn tích. Nếu ngươi không muốn, ta cũng không ép.”
Lâm Oản Oản thắt chặt miệng tay nải, tha thiết nói với Lục Kiều.
Lục Kiều vừa khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy:
“Cô nương, ngài đi đâu Lục Kiều sẽ theo đó.”
“Chẳng phải chỉ là thay tên đổi họ thôi sao?”
“Sau này ngài bảo Lục Kiều gọi là gì, Lục Kiều sẽ gọi là cái đó.”
“Lá Xanh hay Hoa Hồng gì cũng được, miễn là được ở bên cạnh hầu hạ cô nương.”
Lâm Oản Oản mềm lòng, đưa tay xoa đầu nàng ta:
“Được, vậy gọi là Lá Xanh.”
Lục Kiều: “...”
Nàng ta lí nhí hỏi: “Cô nương, nô tỳ tuy không hiểu vì sao ngài lại bài xích Triệu tiểu thư đến vậy, nhưng dẫu không thích thì chúng ta ra ngoài mua một tòa trạch viện dọn ra ở riêng là được rồi, cớ sao phải bỏ trốn chứ?”
Lâm Oản Oản chẳng biết phải giải thích với nàng ta thế nào.
Có nói ra sự thật thì cũng chẳng ai thèm tin.
Trái lại người ta còn tưởng nàng bị trúng tà hay yêu ma nhập xác rồi bắt đi nhốt lại.
Mấy chuyện ma quỷ thần quái này thật sự quá sức hoang đường.
Không bị bắt đi thì cũng bị trói lại làm lễ trừ tà...
Lâm Oản Oản khẽ thở dài:
“Ngươi không hiểu được đâu.”
Nàng hít sâu một hơi, đang định tiếp tục dọn đồ thì bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa.
“Cô nương có ở trong phòng không?”
Lâm Oản Oản khựng lại, đó là ma ma thân cận bên cạnh mẫu thân.
Nàng đưa mắt ra hiệu cho Lục Kiều, Lục Kiều hiểu ý liền cất tiếng hỏi vọng ra:
“Ma ma có chuyện gì thế ạ?”
Giọng ma ma mang theo ý cười hớn hở:
“Mời cô nương theo lão nô ra tiền sảnh. Thánh Thượng vừa hạ chỉ tứ hôn, đây là đại hỉ sự của phủ ta, tất cả mọi người đều phải ra tiếp chỉ đấy ạ.”
Đáy lòng Lâm Oản Oản chìm xuống tận đáy vực.
Lâm Tuyên Chi thật sự đã xin được thánh chỉ rồi...
“Được, ma ma cứ đi trước đi, ta ra ngay đây.”
Lâm Oản Oản nói vọng ra ngoài.
Vị ma ma vâng dạ một tiếng rồi rời bước.
Lâm Oản Oản buông tay nải xuống bàn.
Lục Kiều mừng rỡ: “Cô nương không đi nữa sao?”
Lâm Oản Oản lắc đầu: “Tiếp chỉ xong rồi tính tiếp.”
Lục Kiều cụp mắt:
“Dạ.”
Gương mặt nàng ta lộ rõ vẻ ủ rũ.
Lâm Oản Oản cũng không buồn giải thích thêm.
Thời gian rồi sẽ chứng minh tất cả.
Chứng minh quyết định trốn chạy của nàng là hoàn toàn đúng đắn.
Tại tiền sảnh, mọi người trong phủ đã tề tựu đông đủ.
Đứng ở vị trí đầu tiên chính là Lâm Tuyên Chi.
Mấy ngày không gặp, huynh ấy gầy rộc đi trông thấy, bộ y phục đen dính đầy bụi đường còn chưa kịp thay ra, trên giày vẫn còn vương bùn đất.
Dưới cằm lún phún râu con, quầng mắt thâm đen vì thiếu ngủ.
Chẳng biết huynh ấy đã thức trắng bao nhiêu đêm ròng, vậy mà thần sắc vẫn vô cùng phấn chấn, thậm chí có phần hưng phấn tột độ.
Thấy nàng bước tới, huynh ấy mỉm cười vẫy tay:
“Oản Oản, mau lại đây.”