DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 86

1000 từ

“Chuẩn bị sẵn sàng để tẩu thoát thôi!!!”

Mệt mỏi cả ngày trời, vừa nghe thấy cái tên Vũ Thành là nàng lập tức tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cả đêm hôm đó Tuế An Viện đèn đuốc sáng trưng, phàm là thứ gì có giá trị dọn đi được nàng đều sai người dọn sạch sành sanh.

Chỉ vỏn vẹn trong ba ngày ngắn ngủi, Tuế An Viện đã biến thành một gian phòng trống huếch trống hoác.

Nói là cảnh nhà bốn bức tường trơ trọi cũng chẳng ngoa chút nào.

Đến ngày thứ tư, Lâm Tuyên Chi rốt cuộc cũng trở về.

Đi cùng hắn vào phủ còn có một tiểu cô nương với dáng vẻ e dè, nhút nhát.

Nàng ta dung mạo thanh tú, đôi mắt hạnh ngấn lệ long lanh, bộ dạng yếu đuối sợ sệt khiến người khác vừa nhìn đã bất giác sinh lòng thương xót.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Lâm Oản Oản, nơi đáy mắt tiểu cô nương kia lại lóe lên một tia oán hận nồng đậm.

Dẫu tia hận ý ấy chỉ lướt qua trong chớp mắt, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh nhìn nhạy bén của nàng.

Lâm Tuyên Chi ân cần dắt tay cô bé bước lên thềm đá Lâm phủ.

Giọng nói của nàng ta trong trẻo, mềm mại tựa như rót mật vào tai:

“Đa tạ ca ca!”

Đứng trước mặt Lâm Tuyên Chi, nàng ta ngoan ngoãn hiểu chuyện đến lạ thường, phảng phất như tia hận thù sắc lạnh ban nãy chỉ là ảo giác.

Kẻ quanh năm suốt tháng sống bằng nghề diễn kịch như Lâm Oản Oản không khỏi thầm tặc lưỡi cảm thán: Vị này cũng là bậc thầy diễn xuất cùng nghề chứ chẳng đùa!

Tại chính sảnh của Lâm gia, Lâm Thanh Sơn cùng Lý Hạnh Liên đang ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa.

Dưới sàn nhà lúc này có một bà tử già đang run rẩy quỳ phục.

Mụ sợ đến mức toàn thân run như cầy sấy, trán dán chặt xuống nền gạch, nửa phần cũng không dám ngẩng lên.

Lâm Tuyên Chi chỉ tay vào mặt mụ, phẫn nộ quát lớn:

“Lần này hài nhi đến Vũ Thành, tình cờ phát hiện bà tử này lén lút bám theo sau hành tung của mình.”

“Ban đầu hài nhi tưởng mụ có mưu đồ trộm cắp, ngờ đâu lại là vì chột dạ, sợ hài nhi tìm gặp được Vãn Âm nên mới toan tính dẫn dụ hài nhi đi đường khác.”

“Sau khi tra khảo nghiêm ngặt mụ mới chịu cúi đầu nhận tội. Năm xưa khi mẫu thân mang thai muội muội không may tao ngộ bọn sơn tặc cướp bóc, đành phải lánh tạm vào một nhà nông hộ ven đường để lâm bồn. Mụ tiện tỳ này đỡ đẻ vụng về khiến đứa trẻ vừa lọt lòng đã thoi thóp hơi tàn, vì sợ bị mẫu thân trách phạt tội chết nên đã to gan đánh tráo một đứa bé sơ sinh khác đưa cho mẫu thân, còn cốt nhục ruột thịt của người lại bị mụ nhẫn tâm vứt bỏ nơi đồng hoang!”

“Uổng công mẫu thân bấy lâu nay vẫn ghi nhớ ân tình đỡ đẻ của mụ, nâng đỡ mụ làm ma ma quản sự nhất đẳng trong phủ, không ngờ lại nuôi ong tay áo, dung dưỡng một kẻ lòng lang dạ thú!”

Bà tử quỳ rạp dưới đất, vừa khóc lóc thảm thiết vừa dập đầu chan chát, toan bò tới trước mặt Lý Hạnh Liên nhưng đã bị thị vệ nhanh chóng giữ chặt lại.

“Phu nhân tha mạng! Lúc đó lão nô nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, cầu xin phu nhân rủ lòng thương xót tha cho lão nô một mạng!”

“Phu nhân đại từ đại bi, xin hãy tha cho lão nô lần này! Lão nô nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa để đền đáp đại ân đại đức của người, xin phu nhân khai ân!”

Tiếng dập đầu cùng tiếng van xin thê lương vang vọng khắp cả đại sảnh.

Hốc mắt Lý Hạnh Liên đỏ hoe, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má.

“Ngươi...”

“Vậy ra... đứa con mà ta hết lòng nuôi nấng suốt mười mấy năm qua lại không phải là ruột thịt của ta... Vậy còn con gái ta...”

Lâm Tuyên Chi quay sang nhìn tiểu cô nương đang co ro nép một bên, dịu giọng nói:

“Nương, hài nhi đã điều động toàn bộ nhân thủ tra xét lại toàn bộ chuyện năm xưa, cuối cùng tìm được tung tích của nhà đã nhặt được bé gái bị bỏ rơi. Muội ấy chính là Vãn Âm, muội muội ruột thịt của con.”

Tiểu cô nương vội vàng quỳ sụp xuống đất, run rẩy cất tiếng nức nở:

“Nữ nhi bất hiếu, từ thuở lọt lòng đã chịu cảnh thất lạc, lớn lên nơi thôn dã bần hàn, chưa từng được ở bên cạnh phụng dưỡng cha mẹ lấy một ngày... Đều là lỗi của nữ nhi, nữ nhi xin dập đầu tạ tội với cha mẹ.”

Nàng ta càng nói lại càng thêm nghẹn ngào, cuối cùng ôm mặt òa khóc nức nở.

Lý Hạnh Liên run rẩy đứng bật dậy, đôi mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm vào dung mạo của nàng ta.

Đường nét trên gương mặt, chân mày khóe mắt của Vãn Âm quả thực giống bà đến bảy tám phần!

Mối liên kết máu mủ ruột rà khiến trái tim bà quặn thắt từng cơn, vội vàng bước tới đỡ nàng ta đứng dậy.

“Hài tử đáng thương của ta, con đã phải chịu biết bao nhiêu khổ cực tủi nhục rồi, chuyện này sao có thể trách con được chứ?”

Vãn Âm lập tức nhào vào lòng bà, khóc đến mức khiến người nghe phải đứt từng khúc ruột: