DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 91

1027 từ

Rõ ràng, ả hoàn toàn không cam lòng với quyết định hôm nay của phụ mẫu Lâm gia.

Chẳng qua ả không dám hó hé nửa lời trước mặt Lâm Thanh Sơn và Lý Hạnh Liên, nên mới chạy sang chỗ nàng làm loạn.

Lâm Oản Oản nhìn khoảng sân trơ trọi bốn phía.

Thật ra, nhường chỗ này cho ả ở cũng chẳng phải chuyện to tát gì.

Nhưng miệng lưỡi ả thốt ra quá mức khó nghe.

Chuyện năm xưa nàng cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, đâu phải nàng cố tình cướp đoạt thân phận của người khác.

Nàng thì làm sai điều gì chứ?

Lục Kiều nhịn không nổi nữa, liền sấn tới chắn trước người Lâm Oản Oản.

“Sao trước mặt với sau lưng ngươi lại là hai bộ mặt khác nhau thế hả?”

“Ngươi muốn cô nương nhà ta đi thì tự đi mà nói với lão gia phu nhân, mắc mớ gì chạy tới đây nói với cô nương nhà ta?”

Sắc mặt Lâm Vãn Âm thoắt biến đổi, sấn tới hai bước, giáng thẳng một cái tát vào mặt Lục Kiều.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến khi Lâm Oản Oản kịp phản ứng thì một bên má của Lục Kiều đã sưng đỏ lên rồi.

“Ngươi tính là cái thứ gì?”

Lần đầu tiên ra tay đánh người, mặt Lâm Vãn Âm đỏ bừng, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn, thần thái càng thêm ngạo mạn.

“Ngươi chỉ là một đứa tiện tỳ mà cũng dám cãi lại, cẩn thận bổn tiểu thư đem bán ngươi đi đấy!”

Lục Kiều tức đến nghẹn họng.

Thập Thất cũng từ gian phòng bên bước ra.

“Có chuyện gì vậy?”

Ánh mắt nàng dừng lại trên người Lâm Vãn Âm, đôi mày nhíu chặt.

Lâm Vãn Âm lại càng thêm đắc ý.

“Làm sao à?”

“Ta dạy dỗ hạ nhân nhà mình, tỷ tỷ nhìn không vừa mắt sao?”

Ả nhìn chằm chằm Lâm Oản Oản: “Nếu tỷ không vừa mắt thì đi đi.”

“Cút khỏi Lâm phủ cho khuất mắt ta.”

Vừa nói, ả lại định giơ tay véo mặt Lục Kiều.

“Con tiện nhân này, lại còn dám dùng ánh mắt đó nhìn ta?”

Lâm Oản Oản không cho ả cơ hội ra tay, lập tức bật dậy khỏi ghế nằm, tung một cước đá văng Lâm Vãn Âm ra ngoài.

Nàng dạo này đang chăm chỉ luyện võ nên sức lực rất lớn, Lâm Vãn Âm trúng phải một cước này liền ngã nhào xuống đất, trượt xa vài thước.

“Ngươi... ngươi dám đánh ta ư???”

Lâm Oản Oản lạnh lùng nhìn ả: “Ta chỉ hối hận vì đã ra tay quá muộn, để ngươi nhảy nhót trong viện của ta lâu như vậy.”

Ả không thể tin nổi, nghiến răng nghiến lợi bò dậy.

“Ngươi cứ đợi đấy cho ta!”

...

Đông Cung.

Lưu Quang nhận được bồ câu đưa thư, khi nhìn thấy nội dung bên trong, đôi mắt thường ngày điềm tĩnh hiếm khi trợn tròn.

“Chủ... chủ tử!”

Hắn lắp bắp chỉ vào bức thư, kích động đến mức không thốt nổi một câu trọn vẹn.

Tạ Cảnh Mục khoác một thân cẩm y màu ngọc bích, đang ngồi sau án thư.

Thấy vẻ mặt thất thố của Lưu Quang, hắn cũng chẳng buồn hỏi han mà giật lấy bức thư xem xét.

Đọc xong, hắn cũng sững sờ tại chỗ.

Hồi lâu sau, hắn mới hoàn hồn lại.

Dưới đáy mắt hắn trào dâng niềm kinh hỉ tột cùng.

Oản Oản thế mà lại không phải là con gái ruột của Lâm gia!

Vậy chẳng phải có nghĩa là, nàng và hắn không hề có bất kỳ quan hệ huyết thống nào sao?

Như vậy, hắn đã có thể đường đường chính chính cưới nàng rồi!

“Lưu Quang, đi!”

Hắn đứng bật dậy.

“Đến Lâm gia xem tình hình thế nào.”

Tại chính sảnh Lâm gia, Lâm Thanh Sơn và Lý Hạnh Liên đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Trước mặt họ là Lâm Vãn Âm với gương mặt sưng vù, trên vạt áo trước bụng còn in rõ một dấu giày.

Ả vừa khóc vừa kể lể:

“Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi vừa mới đi thu dọn chỗ ở, nhìn thấy tỷ tỷ nên định qua chào hỏi một tiếng. Ai ngờ tỷ tỷ chê con xuất thân bần hàn, chê con giẫm bẩn sân của tỷ ấy nên mới thẳng tay đánh con.”

Ả khóc đến nghẹn ngào đứt quãng.

Lâm phụ và Lâm mẫu đưa mắt nhìn nhau đầy hoài nghi.

Lâm Oản Oản từ nhỏ đến lớn luôn ngoan ngoãn dịu dàng, chưa từng tranh chấp với ai bao giờ.

Nàng sao có thể ra tay đánh người được chứ?

Lý Hạnh Liên nhìn Lâm Vãn Âm, do dự mở lời:

“Vãn Âm à, chuyện này liệu có hiểu lầm gì không...”

Bà còn chưa dứt lời, Lâm Vãn Âm đã làm như sụp đổ hoàn toàn, òa khóc nức nở.

“Mẫu thân, nữ nhi biết từ nhỏ mình không được nuôi dưỡng bên cạnh người nên thiếu thốn tình cảm, nhưng sao người có thể không tin nữ nhi cơ chứ?”

“Nữ nhi bị thương thật sự mà, làm sao giả vờ được?”

“Nếu người không tin thì cứ gọi tỷ tỷ tới đây, lấy giày của nàng ra so sánh đối chiếu với vết dấu giày trên người nữ nhi là biết thật giả ngay thôi.”

Ả lấy tay che mặt khóc lóc, ở góc khuất không ai chú ý, khóe môi ả nhếch lên một nụ cười đắc ý.

Trên đường tới đây, ả còn tự tát vào mặt mình mấy cái thật mạnh, có thể nói là đã bỏ ra không ít vốn liếng!

Chỉ cần dấu giày khớp nhau, thì vết thương trên mặt này, Lâm Oản Oản có muốn chối cũng chẳng xong!

Trên đường về kinh ả đã nghe ngóng được, Lâm Oản Oản là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, lại hay hành thiện tích đức, được bách tính hết mực ca tụng kính trọng.