Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 107
“Mẫu thân chớ nên quá đau lòng tổn hại tâm can, phải biết giữ gìn sức khỏe mới là điều quan trọng nhất.”
Lý Hạnh Liên nghe xong những lời hiểu chuyện ấy, sống mũi lại cay cay, hốc mắt đỏ hoe.
Vừa về đến viện của chủ mẫu, bà liền lập tức sai người mang vô số gấm vóc lụa là và trang sức trân quý sang Tuế An Viện bồi thường cho nàng.
Lâm Oản Oản đương nhiên vui vẻ nhận hết, không từ chối một món nào.
Vừa hay, căn phòng theo chủ đề đặc biệt mà Lục Kiều đang cho người thi công vẫn còn thiếu một khoản ngân lượng không nhỏ.
Hai ngày sau, nàng rửa sạch những vết bầm tím giả tạo trên mặt, giả vờ như thương tích đã hoàn toàn bình phục rồi ung dung rời phủ, đi thẳng tới căn nhà mới mua.
Hiện tại, ngôi nhà kia đã hoàn toàn lột xác.
Bên ngoài cổng lớn, thợ thuyền đang tất bật gõ đục, sửa sang những khâu cuối cùng.
Trên phố cũng có không ít người đi đường dừng chân tò mò chỉ trỏ bàn tán.
Lâm Oản Oản lúc này đang cải trang thành một nam tử tuấn tú. Thấy nàng dừng bước trước cửa, một gã đi đường liền lân la tiến lại gần bắt chuyện:
“Vị huynh đài này, bao giờ thì hoa lâu này mới chính thức khai trương, ngươi có biết tin gì không?”
“...”
Nàng im lặng một thoáng, ngập ngừng đáp:
“Đây... hình như không phải là hoa lâu đâu.”
Gã kia lập tức khịt mũi coi thường:
“Sao lại không phải chứ? Ngươi nhìn cách bài trí lộng lẫy này mà xem, nhìn mấy cái giá gỗ lớn kỳ lạ đang được khiêng vào trong kia mà xem, nhìn kìa...”
Gã bỗng hít sâu một hơi khí lạnh, run rẩy chỉ tay vào một món đồ gỗ có hình thù kỳ dị mà đám thợ đang hợp sức khiêng qua cửa:
“Đến cả thứ đồ chơi tinh xảo bực này cũng chuẩn bị sẵn sao, đúng là chu đáo đến mức không tưởng! Đợi đến ngày mở cửa khai trương, ta dẫu có phải dốc sạch tiền dưỡng già cũng nhất định phải vào đây hưởng thụ một phen cho biết mùi đời!”
Lâm Oản Oản: “...”
Nàng chậm rãi quay đầu trừng mắt nhìn sang Lục Kiều.
Lục Kiều ngước mặt nhìn lên bầu trời xanh ngắt, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Bước chân vào trong viện, nhìn thấy cách bài trí bên trong từng gian phòng, mắt Lâm Oản Oản hết tối sầm lại rồi lại giật giật liên hồi.
Một trạch viện rộng lớn thế này mà không hề có sảnh chính tiếp khách hay thư phòng đọc sách, mỗi một gian phòng đều được bài trí đủ các loại dụng cụ...
Thôi, không dám nhìn kỹ thêm nữa.
Nàng dẫu là người hiện đại có kiến thức sâu rộng đến đâu, lúc này cũng không khỏi kinh hãi thán phục trước sức sáng tạo của đám thợ chốn phong nguyệt.
Trước kia nàng còn canh cánh nỗi lo chiếc giường không đủ chắc để trói chân Lâm Chiêu.
Bây giờ nhìn lại, nàng chỉ sợ Lâm Chiêu sẽ kiệt sức mà bỏ mạng luôn trên chiếc giường này mất.
“Có chút... quá mức “tính phúc” rồi đấy.”
Nàng mím môi lẩm bẩm.
Nàng từng nghĩ sau khi giữ được mạng nhỏ, dựa vào số gia tài kếch xù này nàng có thể sống một đời an nhàn sung sướng, nhưng vạn lần không ngờ lại có thể “sung sướng” đến mức độ kinh thế hãi tục như thế này!
Lục Kiều vẫn luôn cẩn thận quan sát sắc mặt của nàng, thấy nàng im lặng hồi lâu không nói một lời mà chỉ chăm chú nhìn ngắm cảnh tượng trước mắt, bèn rụt rè cất giọng hỏi:
“Cô nương, hay là... chúng ta bớt xây đi mấy gian phòng nhé...”
Lâm Oản Oản lắc đầu dứt khoát:
“Bố cục tinh xảo tuyệt mỹ thế này, bỏ đi thì uổng phí quá.”
Lục Kiều ngẩn người ra:
“Vậy người... Hóa ra nãy giờ người là đang thưởng thức tài nghệ xây dựng sao ạ?”
Lâm Oản Oản lại lắc đầu:
“Không phải.”
Nàng là đang vắt óc suy tính xem làm cách nào để dụ được Lâm Chiêu ngoan ngoãn tới chốn này.
Thân thủ của Lâm Chiêu chắc chắn cao cường hơn nàng rất nhiều, muốn tóm gọn rồi trói chặt hắn lại tuyệt đối không phải chuyện dễ như trở bàn tay.
Nàng đưa tay vuốt cằm, rơi vào trầm tư suy nghĩ.
...
Nhờ nàng vung tiền như nước không tiếc tay, chỉ trong vòng bảy ngày ngắn ngủi, tòa trạch viện đã được sửa sang hoàn thiện toàn bộ.
Vào ngày hoàn công đại cát, để lấy may mắn, hạ nhân trong phủ đã cho đốt pháo rộn rã khắp một góc phố.
Xác pháo đỏ tươi trải dài từ thềm cửa ra tận đầu ngõ.
Những kẻ hiếu kỳ muốn tìm hoa thưởng nguyệt cũng kéo đến xếp thành một hàng dài dằng dặc từ đầu đường đến tận trước cửa phủ.
Thế nhưng tràng pháo đã nổ xong hơn một khắc rồi mà cánh cổng lớn vẫn đóng then cài chặt chẽ.
“Sao mãi mà vẫn chưa chịu mở cửa thế này?”
“Đúng vậy đấy, ta đã mong ngóng đợi mấy ngày nay rồi.”
“Đây chẳng phải là hoa lâu sao? Sao trước cửa đến một người tiếp khách lả lơi cũng chẳng thấy bóng dáng đâu thế này?”
Đám đông bên ngoài bàn tán xôn xao ầm ĩ, còn người nào đó lúc này đã vận một thân cẩm bào hoa lệ sang trọng, thong thả cất bước tiến vào một hoa lâu thực sự của kinh thành.
Lục Kiều cũng cải trang mặc một bộ trường bào màu xanh biếc, ngượng ngùng túm chặt lấy vạt áo, rụt rè từng bước theo sau lưng nàng.