DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 116

1001 từ

Lâm Oản Oản lại càng nhạy cảm hơn hắn.

Nàng cũng chẳng biết lấy đâu ra sức lực, bỗng chốc đẩy hắn ra rồi thoăn thoắt bò xuống giường.

“Không làm nữa!”

Nàng lên tiếng phản kháng.

Lâm Chiêu nhìn mà buồn cười.

“Được.”

“Không làm nữa.”

Hắn nhắm mắt lại, chính mình cũng không ngờ hai người lại phát triển đến mức này.

Lâm Oản Oản liếc nhìn hắn rồi bước ra ngoài.

Lục Kiều đang ở trong viện, thấy nàng đầu tóc rối bời, y phục xộc xệch thì giật nảy mình.

“Cô nương, người...”

Nàng kinh ngạc trợn tròn mắt.

Lâm Oản Oản phất phất tay:

“Bắt hắn về chẳng phải vì chuyện này sao? Bình tĩnh chút đi.”

Lục Kiều im lặng.

Sao mà bình tĩnh cho nổi chứ!

Trong lòng nàng sắp nổ tung rồi!

Lâm Oản Oản ho nhẹ một tiếng:

“Cái đó...”

“Ngươi bưng chậu nước ấm tới đây, ta lau người cho hắn...”

Nghĩ đến cảnh tượng hỗn loạn trên giường, gò má nàng lại ửng hồng.

“Ngươi chuẩn bị thêm một thùng nước tắm ở phòng ngủ nữa, ta phải tắm rửa một chút.”

Lục Kiều muốn nói lại thôi, nhưng chuyện đã đến nước này, cô nương nhà mình đã chiếm đoạt thân thể người ta rồi, nàng còn có thể nói gì được nữa?

Lục Kiều thở dài một tiếng, gật đầu:

“Vâng.”

“Nô tỳ đi chuẩn bị ngay đây.”

Nàng xoay người rời đi.

Không lâu sau, nàng bưng một chậu nước ấm cùng mấy chiếc khăn sạch tới.

Lâm Oản Oản đón lấy, không để nàng mang vào trong mà đích thân bưng vào.

Nàng đặt chậu nước bên mép giường:

“Ta lau người cho ngươi.”

Ánh mắt Lâm Chiêu khẽ dao động.

Lúc này bình tâm lại, hắn mới nhận ra vừa rồi bản thân đã điên cuồng đến mức nào.

Có khoảnh khắc, hắn suýt chút nữa đã muốn đè nàng dưới thân...

Hắn ho nhẹ một tiếng, nhìn nàng thấm ướt khăn định lau cho mình.

Hắn ngăn lại:

“Để ta tự làm.”

Lâm Oản Oản xoa xoa tay, lập tức gật đầu:

“Được thôi.”

Nàng nới lỏng dây xích một chút.

Độ dài này vừa đủ để hắn trở mình.

Nhưng tứ chi vẫn bị khóa, dù hắn có biết cơ quan ở đâu cũng không chạm tới được.

Hắn cầm khăn lau sạch thân thể.

Lâm Oản Oản nhìn thấy cảnh ấy, vành tai đỏ bừng, bèn nghiêng người dời tầm mắt đi chỗ khác.

“Cái đó...”

“Nới lỏng dây xích cho ngươi xem như phần thưởng vì lúc nãy ngươi biết nghe lời.”

Lâm Chiêu nhếch môi, ngước mắt nhìn nàng, đáy mắt mang theo vài phần ý cười:

“Nghe lời sao?”

“Oản Oản, vừa rồi ta nghe lời lắm à?”

Giọng hắn trầm thấp mê hoặc, lại xen lẫn chút khiêu khích.

Lâm Oản Oản khựng lại một chút rồi bật cười.

Bàn tay nhỏ của nàng ấn nhẹ một cái, chiều dài dây xích lập tức thu ngắn lại.

Hắn lại chỉ có thể nằm im một chỗ.

“Không nghe lời thì khỏi thưởng.”

Nàng cười híp mắt.

Lâm Chiêu im lặng.

Hắn đúng là ngứa miệng mà.

Tự dưng đi trêu chọc nàng làm gì chứ?

Lâm Oản Oản vẫn tính là chu đáo, trước khi đi còn để lại cho hắn một bình rượu.

“Uống tẩm bổ thêm chút đi nhé.”

Lâm Chiêu: “...”

Nàng có ý gì đây?

Chê hắn yếu ớt sao???

...

Ngày hôm sau.

Trời vừa hửng sáng.

Lâm Oản Oản đã thức dậy, đi thẳng tới phòng của Lâm Chiêu.

Nàng đột nhiên nhớ ra một chuyện vô cùng hệ trọng.

Lâm Chiêu bị khóa thế này thì đi vệ sinh kiểu gì?

Bởi vậy khi nhìn thấy Lâm Chiêu, nàng có chút chột dạ.

“Lâm Chiêu.”

Lâm Chiêu dường như cả đêm không ngủ.

Hắn nằm đó, sắc mặt u ám, rõ ràng trạng thái chẳng tốt chút nào.

Hắn không phải đã thức trắng cả đêm đấy chứ?

Lâm Chiêu cũng nghe thấy tiếng động, ngước mắt nhìn lên.

Đôi mắt vốn luôn sâu thẳm của hắn lúc này lại đong đầy những cảm xúc mà nàng nhìn không thấu.

Nàng không hiểu được cảm xúc ấy, nhưng nàng nhìn rõ quầng thâm dưới mắt hắn.

Cùng với những tia máu đỏ ngầu trong mắt.

Hắn quả nhiên đã thức trắng một đêm.

Trong lòng nàng càng thêm áy náy.

Nàng muốn dạy dỗ hắn chứ đâu muốn tra tấn người ta.

“Ngươi đợi đã, ta tới ngay đây.”

Nàng rảo bước đi tới bên mép giường, vừa định nới lỏng xích sắt thêm một chút.

Vừa đi đến mép giường, Lâm Chiêu đã một tay giữ chặt lấy nàng, ôm ghì vào lòng.

Lâm Oản Oản ngẩn ngơ.

Trên người hắn nóng quá!

Chẳng lẽ lại phát sốt rồi?

Ngay sau đó, Lâm Chiêu đã đập tan sự lo lắng của nàng.

“Lâm Oản Oản, nàng cho ta uống rượu gì thế?”

Hắn nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Chẳng đợi nàng trả lời, hắn đã cắn nhẹ một cái vào vành tai nàng.

“Nàng tự chuốc lấy đấy nhé!”

Lâm Oản Oản run rẩy cả người.

Bàn tay hắn rất không an phận, tự do di chuyển trên người nàng.

Tuy rằng ngăn cách một lớp quần áo, nhưng vẫn...

Hơi thở Lâm Oản Oản trở nên dồn dập.

“Từ từ...”

Nàng nghiêng đầu không muốn để hắn tiếp tục, lại vô tình nhìn thấy bình rượu nằm lăn lóc bên mép giường.

Đó là bình rượu mang ra từ trong hoa lâu.

Nàng còn nhớ rõ, rượu đó có thể tăng thêm...

Chẳng lẽ bên trong không phải là thuốc bổ dưỡng cơ thể, mà là... Xuân dược???

Nàng tê dại cả người.

Chẳng trách ngày hôm qua nàng lại muốn trêu chọc hắn như thế.

Chẳng trách hiện tại hành động của hắn lại khác thường đến vậy.

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 116