Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 123
“Đông Cung không có việc gì làm sao?”
Nàng nhịn không được sinh lòng hoài nghi.
Đông Cung rảnh rỗi đến thế ư?
Một vị Thái tử to lù lù mất tích như vậy, bọn họ không sốt ruột sao?
Tạ Cảnh Mục vừa bước vào phòng, liền nghe thấy nàng lẩm bẩm câu này.
Hắn nhướng mày.
Oản Oản đây là đang quan tâm hắn sao?
Đang lo lắng xem hắn rời khỏi Đông Cung thì việc phải giải quyết thế nào ư?
Ánh mắt hắn lập tức dịu lại, sải bước tiến lên.
“Không cần lo lắng.”
“Mọi việc đã có người khác xử lý rồi.”
Hắn đột nhiên xuất hiện trong phòng tắm khiến Lâm Oản Oản hoảng hốt.
Nàng không kịp suy nghĩ xem hắn vừa nói gì, theo bản năng giơ tay che trước ngực.
“Đi ra ngoài!”
Cơ thể nàng cũng chìm sâu xuống nước, ngập cả hai bờ vai.
Tạ Cảnh Mục lại làm như không nghe thấy.
“Oản Oản, nàng không vui.”
Lâm Oản Oản chỉ muốn trợn trắng mắt.
Nói nhảm!
Hắn lù lù ở đây, nàng vui vẻ thế nào được?
Tạ Cảnh Mục lại bắt đầu cởi giày, tháo đai lưng, cởi áo ngoài...
“Vậy để ta làm nàng vui vẻ.”
Nói rồi, hắn liền định bước xuống nước.
Lâm Oản Oản: “Hả???”
Nàng chấn kinh rồi.
Độ dày da mặt của người này đã vượt xa sức tưởng tượng của nàng.
“Ngươi từ từ đã!”
Nàng bất chấp việc che chắn, vươn tay muốn đẩy hắn ra.
“Không được!”
“Ngươi không thể vào đây!”
Nàng vội vàng la lên.
Tạ Cảnh Mục nhìn cảnh xuân phơi bày trước ngực nàng, ánh mắt hơi tối lại.
“Oản Oản, tin ta đi, ta sẽ làm nàng vui vẻ.”
Khi nói lời này, hắn vô cùng tự tin.
Rốt cuộc thì hắn cũng đã đọc sách lâu như vậy rồi mà.
Nhưng Lâm Oản Oản sắp điên rồi.
Vui vẻ cái rắm ấy!
Hắn chỉ cần xuất hiện thôi là nàng đã muốn phát điên rồi!
Vui vẻ nỗi gì.
Nàng còn đang sợ hãi, lỡ đâu nàng chết bất đắc kỳ tử ở đây thì sao.
Nhưng rốt cuộc nàng vẫn không thể đẩy Tạ Cảnh Mục ra.
Hắn sải đôi chân dài, bước thẳng vào thùng tắm.
Thùng tắm này rất lớn, cho dù có thêm một người nữa cũng không hề chật chội.
Nhưng Tạ Cảnh Mục lại áp sát vào người nàng, nước làm ướt sũng lớp áo lót của hắn, chỗ thì nổi lềnh bềnh trên mặt nước, chỗ thì dính chặt vào người hắn.
Nàng muốn né tránh tầm mắt, nhưng tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, đập ngay vào mắt là những đường cong cơ bắp mượt mà trên người hắn.
Vòng eo thon gọn săn chắc, cơ bắp rõ ràng...
Nếu hắn không phải là Tạ Cảnh Mục, không ở trong thùng tắm của nàng, thì kiểu gì nàng cũng muốn nhìn thêm vài lần, nhưng hiện tại, nội tâm nàng đang gào thét chói tai.
Ai có thể nói cho nàng biết, tại sao Tạ Cảnh Mục cứ như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc vậy, càng ngày càng không biết xấu hổ, hệt như mấy tên tiểu quan trong thanh lâu thế này.
Trời đất ơi!
Nội tâm nàng rên rỉ.
Tạ Cảnh Mục đã nắm lấy tay nàng, đặt lên môi hôn nhẹ.
“Tay nàng nhỏ thật đấy.”
Lâm Oản Oản ngẩn người.
Nàng chậm rãi quay đầu sang, nhìn hắn.
“Câu tiếp theo, có phải ngươi định nói là, tay nàng thật mềm không?”
Tạ Cảnh Mục khựng lại.
Lúc này, không gian tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng thở.
“Ngươi…”
Lâm Oản Oản kinh ngạc đến ngây người.
“Ngươi đi hoa lâu tu nghiệp đấy à???”
“Ngươi học mấy thứ này ở đâu ra thế?”
Tạ Cảnh Mục im lặng một lát, sau đó ngước mắt nhìn nàng, bỗng nhiên bật cười.
“Xem ra, nàng rất rành rẽ?”
Trái tim Lâm Oản Oản bỗng “thịch” một tiếng.
Nàng dường như ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, sau lưng nàng xuất hiện một bàn tay to lớn, khẽ siết nhẹ một cái, nàng đã bị ép dán chặt vào lồng ngực hắn.
Bên tai vang lên lời dò hỏi nhẹ tênh của hắn.
“Oản Oản, nói cho ta biết, nàng đã nghe bao nhiêu tên tiểu quan nói những lời này rồi?”
Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng nắn bóp vòng eo nàng.
Trong đầu Lâm Oản Oản bỗng nhiên nảy ra một từ.
Ghen!
Hắn đang ghen!
Không thể nào chứ?!
Nàng vừa khiếp sợ, cạn lời, lại vừa hoang mang.
Sau đó, một động tác tiếp theo của Tạ Cảnh Mục đã khiến nàng bắt đầu run sợ.
Bàn tay hắn đang lần mò trượt dần xuống dưới.
Thân thể Lâm Oản Oản khẽ run lên, lập tức ra sức đẩy hắn ra.
“Ta không cần!”
Tạ Cảnh Mục cười khẽ.
“Thử xem rồi hãy nói có cần hay không.”
Lâm Oản Oản tức đến muốn chửi thề.
Thử xong rồi thì chẳng phải đã muộn rồi sao?
Đến lúc đó nói không cần thì còn có tích sự gì nữa?
“À, đúng rồi.”
“Trong sách có viết, nữ nhân nói không cần, chính là ngầm hiểu là muốn.”
Hắn đột nhiên bổ sung một câu.
Lâm Oản Oản điên cuồng chửi bới trong lòng.
Cái thứ sách rác rưởi quái quỷ gì vậy!
Nàng hít sâu một hơi, lập tức thuận theo lời hắn.
“Ta muốn, ta vô cùng muốn, ngươi có hiểu ý ta không hả?”
Nàng tha thiết nhìn hắn, đôi mắt long lanh như ngấn nước.
Ánh mắt Tạ Cảnh Mục tối sầm lại.
Giọng nói của hắn khàn đặc.
“Vậy thì như nàng mong muốn.”
Hả???
Cái quái gì thế này?
Lâm Oản Oản không nhịn nổi nữa, định mở miệng mắng chửi.