DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 125

1003 từ

Tạ Cảnh Mục rơi vào trầm tư.

Bữa cơm này, cả hai người đều ăn trong sự mất tập trung.

Lâm Oản Oản vừa sáng sớm mở mắt ra đã thấy hắn, nghĩ đến chuyện hắn không chịu rời đi là nàng chẳng còn chút khẩu vị nào, chỉ biết cầm đũa chọc chọc vào bát cơm.

Còn Tạ Cảnh Mục thì đang hoài nghi nhân sinh, không rõ kỹ thuật của mình có thật sự tệ hại đến vậy không...

Thời gian chậm rãi trôi qua, đã nửa canh giờ trôi qua mà nửa bát cơm của hai người vẫn chưa vơi đi là bao.

Lục Kiều đứng ngoài cửa khẽ gõ cửa.

“Cô nương, cô gia, hai người đã dùng bữa xong chưa ạ?”

Lâm Oản Oản suýt chút nữa bị hai chữ “cô gia” của nàng làm cho sặc chết, cúi đầu ho rũ rượi.

Ngược lại, khóe môi Tạ Cảnh Mục khẽ nhếch lên, tâm trạng tốt hơn rất nhiều.

“Cẩn thận một chút.”

Hắn dịu giọng cất lời, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng nàng.

Còn chưa kịp vỗ được hai cái, Lâm Oản Oản đã lập tức đứng phắt dậy, né tránh ánh mắt của hắn, nhìn sang hướng khác.

“Ta ăn xong rồi.”

“Ngươi chưa no thì cứ tiếp tục dùng đi.”

Nói xong, nàng liền xoay người muốn rời khỏi phòng.

Trước khi đi, nàng tiện tay cầm lấy một cây trâm trên bàn trang điểm, vừa đi vừa dùng ngón tay vấn tóc, dùng cây trâm cố định lại, chỉ trong chớp mắt đã búi xong một kiểu tóc đơn giản.

Từ đầu đến cuối, nàng vội vã cất bước, đến một ánh mắt liếc nhìn cũng chẳng buồn bố thí cho hắn.

Tạ Cảnh Mục chậm rãi đặt đũa xuống, đôi mắt đen sâu thẳm dõi theo bóng lưng nàng khuất dần sau cánh cửa.

Bên ngoài phòng, Lâm Oản Oản vừa bước qua ngưỡng cửa liền thở phào một hơi dài thượt.

Nàng cảm thấy, chỉ cần không có Tạ Cảnh Mục ở bên cạnh, cả người liền nhẹ nhõm đi biết bao nhiêu.

Nàng thực sự không thể nào ở chung phòng với hắn thêm một khắc nào nữa.

Đúng là một ngày dài tựa ba thu!

Nhớ lại chuỗi ngày mấy năm nay, quả thực là thảm không nỡ nhìn.

Từ nhỏ nàng đã phải cẩn thận từng li từng tí, vất vả lắm mới thay đổi được thiết lập nhân vật, vậy mà Lâm Tuyên Chi lại đi yêu nữ chính, bao nhiêu tâm tư nàng dày công vun vén cuối cùng vẫn hóa thành bọt nước.

Trời mới biết, lúc Lâm Tuyên Chi và Triệu Tuệ Tâm thành hôn, tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nhưng may mắn thay, nàng không hề bị liên lụy mà mất mạng.

Lâm phủ cũng bình an vô sự.

Tạ Cảnh Mục không hề yêu Triệu Tuệ Tâm, mọi chuyện đã hoàn toàn đi chệch khỏi quỹ đạo nguyên tác ban đầu.

Nàng còn chưa kịp vui mừng được bao lâu thì đích nữ thật sự trở về, những ngày tháng an nhàn lại tan biến.

Vẫn chưa kịp an ổn hưởng thụ thêm mấy ngày thì Lâm Chiêu lại mất mạng.

Cái lớp vỏ bọc ngoan hiền mà nàng khổ tâm xây dựng bấy lâu nay bỗng chốc biến thành một trò cười.

Tạ Cảnh Mục đã biết hết sạch sành sanh mọi bí mật của nàng.

Tin tốt là, Tạ Cảnh Mục chưa muốn giết nàng.

Tin xấu là, tên khốn Tạ Cảnh Mục kia nếm chút ngon ngọt rồi đâm ra nghiện, cứ bám riết lấy nàng không buông!

Nửa đời trước của nàng dường như lúc nào cũng dính chặt lấy Tạ Cảnh Mục.

Bây giờ chỉ cần nghe thấy tin tức về hắn thôi là nàng đã thấy phát ngấy lên rồi.

Ngày nào cũng phải giáp mặt hắn ư?

Thà chết quách đi cho thanh thản!

Hiện tại nàng chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi rã rời, điều duy nhất nàng muốn làm lúc này chính là xuyên không quay trở lại cái ngày chuốc rượu cho “Lâm Chiêu”, tự tát cho mình vài cái bạt tai cho tỉnh ngộ.

Lục Kiều bước nhanh tới.

“Cô nương, người sao thế ạ?”

“Sao trông người cứ...”

Nàng ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Lâm Oản Oản mệt mỏi liếc nhìn nàng.

“Có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, không sao đâu, ta còn chịu đựng được.”

Lục Kiều nhỏ giọng nói: “Trông người cứ như một kẻ số khổ ấy ạ.”

Lâm Oản Oản khựng lại.

“Đúng là khổ thật mà.”

Nàng nhìn Lục Kiều, viền mắt đỏ hoe.

“Lục Kiều à!”

“Cô nương nhà ngươi ấy mà, từ lúc bắt đầu hiểu chuyện đến nay, chưa từng có lấy một ngày nào được sống yên ổn cả.”

Nàng nghẹn ngào thốt lên.

Lục Kiều không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng vẫn vội vàng ôm lấy nàng để an ủi.

“Cô nương, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Nàng như sực nhớ ra điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi bất bình:

“Chẳng lẽ… Là do tên phế vật kia vô dụng, hay là hắn hầu hạ cô nương không chu đáo?”

Lâm Oản Oản nhạy bén bắt ngay lấy điểm bất thường trong lời nói của nàng.

“Hay là?”

“Lục Kiều, ngươi và hắn...”

Lục Kiều vội vàng lắc đầu xua tay lia lịa:

“Cô nương đừng hiểu lầm, nô tỳ và cô gia trong sạch lắm, tuyệt đối không có chuyện gì xằng bậy đâu ạ.”

Nói đoạn, nàng ngượng ngùng cúi đầu, lí nhí thú nhận:

“Nô tỳ chỉ vì muốn tốt cho hạnh phúc của cô nương, cho nên mới gom góp hết số tiền tích cóp mấy năm nay, đến hoa lâu mua mấy cuốn bí kíp về để cô gia học hỏi theo thôi.”

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 125