DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 141

1003 từ

Chuyến đi này của hắn ít nhất cũng phải mất hai tháng.

Hơn nữa đó là trong điều kiện vô cùng thuận lợi.

Nếu như gặp trắc trở, việc đi mất một hai năm cũng hoàn toàn có khả năng xảy ra.

Tin tức này lọt vào tai Lâm Oản Oản đồng nghĩa với việc nàng đã tạm thời an toàn.

Tảng đá lớn đè nặng trong lòng nàng rốt cuộc cũng được gỡ bỏ.

Nàng lại khôi phục lại dáng vẻ tràn đầy sức sống như ngày trước.

Mỗi ngày, ngoài việc dạo phố ra thì vẫn là dạo phố.

Chỉ là bề ngoài trông như nàng đang đi dạo chơi, nhưng thực chất bên trong, nàng lại đang âm thầm ghi nhớ những bệnh nhân đang hấp hối ở các tiệm thuốc.

Nếu có bệnh nhân nào vóc dáng tương đồng, nàng sẵn sàng chi trả giá cao để mua lại thi thể của người đó.

Nhưng những người có thể tìm đến tiệm thuốc phần lớn chỉ là ốm đau bệnh tật chứ chưa đến mức sắp chết ngay.

Nàng đi dạo suốt ba ngày trời mà chẳng gặp được một ai phù hợp, ngược lại còn quyên góp ra ngoài không ít ngân lượng.

Buổi tối, Lâm Oản Oản rảo bước trên con phố dài, thở dài thấu trời.

Lục Kiều xách đèn lồng đi chếch phía trước nàng.

“Lục Kiều, ngày mai chúng ta cứ đến nghĩa trang đi.”

Nàng suy nghĩ một hồi rồi nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy nơi đó nhiều thi thể, biết đâu lại tình cờ gặp được mối phù hợp.”

Bỗng nhiên, trên con đường phía trước có một bóng người lướt qua cực nhanh, chớp mắt một cái đã chui tọt vào con ngõ nhỏ.

Kẻ đó mặc một thân hắc y, thanh chủy thủ trên tay lóe lên hàn quang lạnh lẽo dưới ánh sáng lờ mờ.

Là sát thủ!

Sắc mặt Lâm Oản Oản biến đổi, nàng tiến lên một bước giật lấy chiếc đèn lồng trong tay Lục Kiều rồi thổi tắt ngọn nến bên trong.

Ánh đèn lồng vụt tắt, bóng dáng của hai người cũng lập tức chìm vào bóng tối.

Đêm nay, vầng trăng chốc chốc lại ẩn mình sau những tầng mây, ngẩng đầu chỉ thấy những dải mây sáng chồng chất lên nhau.

Lâm Oản Oản trầm giọng căn dặn:

“Lục Kiều, ta qua đó xem có chuyện gì.”

“Ngươi mau đi gọi người tới.”

Lục Kiều kinh hãi, vội vàng kéo nàng lại:

“Cô nương, không được đâu ạ!”

Lâm Oản Oản thu lại vẻ cợt nhả thường ngày, nghiêm túc nói: “Không sao đâu.”

Nàng khẽ mỉm cười:

“Bước chân của kẻ kia rất nặng nề, rõ ràng là chưa từng luyện võ. Ngươi cũng đừng quên, cô nương nhà ngươi là người có võ công đấy.”

Nói cách khác, võ công của nàng cao hơn kẻ đó nhiều.

Chính vì điều này nên nàng mới dám mạo hiểm đi tới.

Lục Kiều vẫn không khỏi lo lắng bất an.

Lâm Oản Oản vỗ nhẹ lên vai nàng, dặn dò:

“Đừng sợ.”

“Ta chỉ qua xem thử thôi, nếu có biến ta sẽ lập tức quay lại ngay.”

“Ngươi mau đi báo quan đi, bảo bọn họ nhanh chóng tới đây.”

Dứt lời, nàng liền lao nhanh về phía trước, đồng thời tay lần vào bên hông, rút ra một thanh nhuyễn đao mềm dẻo.

Đây là vũ khí phòng thân nàng mới mua gần đây, lúc này coi như đã phát huy được tác dụng.

Nàng chẳng phải thánh mẫu gì cho cam, một mặt là vì tò mò, một mặt là vì muốn trừ hại cho dân, còn một mặt khác nữa... Nếu như có thể tình cờ gặp được một thi thể thích hợp thì chẳng phải quá tốt rồi sao.

...

Dưới ánh trăng mờ ảo, trong một khoảng sân nhỏ bừa bộn ngổn ngang, một nữ tử bụng mang dạ chửa gương mặt đầm đìa nước mắt, ngã ngồi bệt dưới đất, không ngừng lùi dần về phía sau.

“Cầu xin ngươi đừng giết ta!”

Nàng ta vừa khóc lóc van xin vừa liên tục lùi bước:

“Đứa con trong bụng ta chỉ còn một tháng nữa là chào đời rồi...”

Tên sát thủ vận hắc y, mặt bịt khăn đen, tay lăm lăm thanh chủy thủ, từng bước từng bước ép sát lại gần:

“Có lời gì thì xuống dưới hoàng tuyền mà nói đi!”

Hắn cười lạnh một tiếng tàn nhẫn.

Dứt lời, hắn liền sải một bước dài xông lên, giơ cao thanh chủy thủ trong tay định đâm thẳng vào bụng người phụ nữ.

Lâm Oản Oản nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt lập tức sa sầm.

Mũi chân nàng dùng lực, phóng thẳng người tới.

Nàng muốn tung một cước đá văng cái tên rác rưởi chuyên đi giết nữ nhân con nít này ra.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, từ một góc tối phía bên kia, một nam tử thế nhưng lại nhanh hơn nàng một bước, vung chân đá văng tên sát thủ ra xa.

Lâm Oản Oản kinh ngạc:

“Khoan đã... Ngươi?!”

Nàng không kịp thu thế, cả người như một quả pháo nổ đâm sầm thẳng vào người hắn.

Sở dĩ gọi là đâm sầm chứ không phải đá trúng là bởi vì phản ứng của nam tử kia cực kỳ nhanh nhạy, thân hình hắn nghiêng sang một bên né tránh cú đá của nàng.

Nhưng cả người hắn thì tránh không kịp, bị Lâm Oản Oản như quả pháo nổ đè bẹp dí xuống đất.

Tình thế lúc này rơi vào cảnh vô cùng ngượng ngùng.

Nàng ngã đè lên người hắn, tuy rằng có một tấm đệm thịt đỡ lấy nhưng trước mắt vẫn choáng váng hoa cả lên.

Tấm đệm thịt dưới thân lại càng hừ khẽ một tiếng nghẹn ngào, chẳng biết có bị thương ở đâu không.

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 141