Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 154
Lâm Oản Oản đi đến trước mặt các nàng, cởi trói cho họ.
Cố Du đứng không thoải mái, dứt khoát ngồi xổm xuống.
Chủy thủ trong tay hắn cắt đứt dây thừng trói buộc các nàng:
“Lát nữa, các người đi theo chúng ta chậm rãi ra ngoài, đừng nói một lời nào. Bằng không dụ người tới thì rốt cuộc không ai đi được đâu.”
Hắn thấp giọng dặn dò.
Các nữ tử gật đầu liên tục:
“Ân công yên tâm!”
Các nàng vô cùng kích động, rơi nước mắt hứa hẹn tuyệt đối sẽ không chạy loạn.
Dây thừng của các nàng lần lượt được cởi bỏ, tay chân được tự do liền quay sang giúp đỡ người xung quanh cởi trói.
Nơi này giam giữ tổng cộng hơn hai mươi nữ tử, không lâu sau, đã cởi trói được cho hơn phân nửa.
Bỗng nhiên, trên bậc thang vang lên một tiếng “xoảng”, giống như cửa bị mở ra.
“Sao cửa lại mở?”
“Người đi tuần đâu rồi? Chẳng lẽ xuống dưới này?”
“Mau xem đám người kia còn ở đây không!”
Cùng với những tiếng nói đó, tiếng bước chân ngày càng đến gần.
Mà nơi này ngoại trừ người ra thì chẳng có thứ gì, trống hoác, muốn trốn cũng không có chỗ trốn.
Trong mắt Cố Du xẹt qua một tia lạnh lẽo, nắm chặt chủy thủ trong tay.
Những nữ tử kia sợ hãi ôm lấy nhau, lại nức nở khóc thầm.
Hai gã hán tử một tay giơ đuốc, một tay nắm chặt trường đao, từ trên bậc thang bước xuống.
Bọn chúng rất cảnh giác, khom người, bày ra tư thế phòng bị, trường đao dựng trước ngực, một khi có nguy hiểm sẽ lập tức chém giết.
Nhưng trước mặt ngoại trừ những nữ tử đang nép sát vào tường nức nở khóc thầm ra, không có bất kỳ điều gì bất thường.
Bọn chúng ngẩn người.
“Không có ở đây...”
“Mấy thằng nhãi kia rốt cuộc chạy đi đâu rồi?”
Gã cảm thấy khó hiểu, bước chân dịch ra ngoài, vốn định rời đi, nhưng lại xoay người lại, híp mắt quét nhìn mọi người.
“Không đúng.”
“Nếu bọn chúng không ở đây, sao cửa lao giam giữ lại mở ra?”
Gã khom người, bước lên phía trước hai bước, ánh mắt dừng lại trên người những nữ tử này.
Từ trong đám người, bỗng nhiên bùng lên một trận tiếng khóc.
“Các người nói... nói mấy gã hán tử táng tận lương tâm kia sao? Bọn chúng tới, nằng nặc bắt mấy người chúng ta hầu hạ, không hầu hạ liền đánh đập.”
“Còn có thiên lý hay không?”
Nàng ta nức nở khóc vài tiếng, những nữ tử xung quanh cũng thút thít theo.
Gã nghe mà đau cả đầu, nhưng cũng đã hiểu ra, trong mắt bốc lên ngọn lửa giận.
“Mẹ kiếp.”
“Đám ranh con kia dám tới ngủ với nữ nhân, trước khi đi còn quên đóng cửa lại, thật mẹ nó muốn tìm cái chết mà!”
Gã tự nhiên sẽ không đi an ủi đám nữ nhân đang khóc lóc này, chỉ chửi thề một câu.
“Khóc cái gì mà khóc?”
“Các người sinh ra là để bị ngủ, bị ai ngủ mà chẳng là ngủ? Đợi vào nhà thổ rồi, không có ai ngủ với các người thì lúc đó mới biết mùi đau khổ, đến lúc đó, các người còn phải cầu xin bọn ta ngủ cùng đấy!”
“Đừng khóc nữa, khóc nữa ta đánh chết các người!”
Gã uy hiếp.
Lời này quả thực rất hữu dụng, bị gã đe dọa một phen, các nữ tử đều cúi đầu rầu rĩ nức nở, không còn tiếng khóc nào truyền ra nữa.
Gã hài lòng rời đi.
Hai kẻ giơ đuốc lại bỏ đi, tiếng bước chân xa dần.
Trong đám người, Cố Du và Lâm Oản Oản ló đầu ra.
Vừa rồi, chính những nữ tử này đã bảo vệ hai người, các nàng kề sát vào nhau, che khuất thân hình của hai người.
“Đa tạ.”
Lâm Oản Oản lên tiếng cảm tạ.
Nữ tử nọ vội vàng lắc đầu.
“Ân nhân tới cứu chúng ta, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, không cần phải cảm tạ.”
“Chỉ là...”
Nàng ta nhìn về phía bậc thang.
Đợi đám người đó ra ngoài, khóa cửa lại, chẳng phải tất cả mọi người đều bị nhốt ở bên trong sao?
Nàng ta vừa dứt lời, ánh mắt Cố Du lạnh băng, tay cầm chủy thủ, khom người, bước nhanh lao về phía trước.
Chỉ nghe thấy hai tiếng kêu đau đớn rầu rĩ, sau đó là tiếng ngã gục nặng nề xuống đất.
“Xong rồi.”
Giọng nói trong trẻo của Cố Du truyền đến.
“Bọn chúng đã bị ta giết, ngay bây giờ, chúng ta đi thôi!”
Lâm Oản Oản vội vàng cởi dây thừng cho mấy nữ tử xung quanh vẫn chưa được cởi trói.
“Đi!”
Các nữ tử tay nắm tay nhau, từng bước đi lên bậc thang.
Các nàng bị trói quá lâu, chân tay bủn rủn, cả người tê dại, nhưng từng bước chân bước đi lại vô cùng kiên định.
Cố Du mở cánh cửa nhỏ ra, đứng sang một bên ngoài cửa, tay cầm chủy thủ, cảnh giác nhìn xung quanh.
Mãi cho đến khi Lâm Oản Oản dẫn người ra ngoài, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Oản Oản, nàng đưa các nàng ấy đi đi.”
Hắn chỉ về hướng kinh thành.
“Đây là ngoại ô, chỉ cần đi đến nơi có người là an toàn rồi.”
Lâm Oản Oản gật đầu, rồi lại phản ứng lại.
“Vậy còn huynh?”
Nàng ngước mắt nhìn hắn: “Huynh không đi cùng chúng ta sao?”
Trong mắt Cố Du xẹt qua tia sát ý lạnh lẽo.
“Ta vẫn còn chuyện chưa làm xong.”
Hắn rốt cuộc vẫn còn trẻ tuổi, không giống con cáo già Tạ Cảnh Mục kia giỏi che giấu cõi lòng. Chỉ liếc mắt một cái, Lâm Oản Oản liền hiểu được suy nghĩ của hắn.