Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 164
Suốt năm ngày qua, Cố Du chưa từng xuất hiện thêm một lần nào.
Xem ra, hắn đã biết khó mà lui.
Thập Thất ung dung viết xuống một phong thư:
[Thập Thất may mắn không phụ sứ mệnh.]
...
Mà kẻ “biết khó mà lui” trong mắt nàng, hiện giờ đã tự nhốt mình trong Phủ Tướng quân suốt năm ngày không bước chân ra ngoài.
Bên trong phòng ngủ, vương vãi khắp mặt đất là những bức họa vẽ bóng hình một thiếu nữ, khi thì nhướn mày dò xét, khi thì mỉm cười rạng rỡ, khi lại ngồi trên lưng ngựa với tư thế hiên ngang oai hùng.
Đó đều là Lâm Oản Oản.
Mỗi một bức họa đều sống động như thật.
Cố Du mặc một thân áo đen lót đỏ, tay áo bó gọn gàng có giáp hộ cổ tay, ngồi ngay ngắn sau bàn.
Tay hắn cầm bút lông, dưới ngòi bút là khung cảnh vầng trăng sáng trên cao, hắn cùng Lâm Oản Oản ngồi sóng vai trên nóc nhà.
Từng cảnh tượng của đêm hôm đó phảng phất như vẫn còn hiện rõ trước mắt.
Mà những lời nói của nữ tử ở Tuế An Viện kia cũng văng vẳng bên tai:
[Một không có lệnh mẹ cha, hai chẳng có lời mai mối, ngươi đêm khuya lén lút tới đây, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không dám đối mặt, mở miệng liền nói thích cô nương nhà ta, ngươi đã từng tôn trọng nàng chưa?]
[Nói thế nào không quan trọng, làm thế nào mới là điều quan trọng.]
[Ngài đã thích nàng thì phải suy nghĩ nhiều hơn cho nàng.]
Oản Oản nhất định là đã hiểu lầm hắn, xem hắn như một tên dâm tặc tùy tiện rồi đúng không?
Cố Du nhắm mắt lại, nơi đáy mắt tràn ngập nỗi đau xót.
Nghĩ đến điều này, trái tim hắn liền ẩn ẩn nhói đau.
Một người xưa nay vốn luôn cởi mở, sáng sủa như hắn, hiện giờ lại đóng cửa không ra ngoài suốt năm ngày trời.
Ngay cả chính hắn cũng cảm thấy thật khó tin.
Còn quản gia thì sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc:
“Tiểu gia, ngài có phải chịu uất ức gì không? Cứ nói với chúng ta một tiếng, đừng nghẹn ứ trong lòng một mình. Ngài đã mấy ngày không bước ra khỏi cửa rồi, tiểu gia, nô tài lo lắng cho ngài lắm.”
“Tiểu gia, nếu ngài có chuyện gì khó khăn, cứ việc giao cho thuộc hạ đi làm, đừng tự làm khổ bản thân mình nữa.”
Cố Du không lên tiếng, đúng lúc quản gia cắn răng một cái, nháy mắt ra hiệu cho người phía sau, định bảo gia nhân phá cửa xông vào.
Bên trong phòng bỗng có động tĩnh.
Cố Du thấp giọng lẩm bẩm:
“Đúng rồi.”
“Lệnh của cha mẹ, lời người mai mối, chẳng phải là xong rồi sao?”
“Quang minh chính đại gặp mặt chẳng phải là được rồi sao?”
Đôi mắt hắn càng lúc càng sáng rực lên, dần dần khôi phục lại dáng vẻ phóng khoáng, bất kham như trước kia.
Khóe miệng hắn khẽ cong lên một nụ cười, vỗ mạnh lên bàn một cái rồi đứng dậy.
Đúng vậy!
“Người nọ nói rất đúng, nói thế nào không quan trọng, làm thế nào mới là điều quan trọng!”
Ánh mắt hắn sáng ngời, bước ra khỏi bàn rồi dứt khoát mở toang cửa phòng.
Quản gia suýt chút nữa ngã nhào vào bên trong.
Hắn vươn một tay ra đỡ lấy quản gia:
“Lý bá cẩn thận.”
Lý bá nhìn thấy hắn bình an vô sự, viền mắt không kìm được mà đỏ lên:
“Tiểu gia không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”
Cố Du khẽ nhếch khóe môi, lộ ra vẻ mặt nắm chắc phần thắng:
“Tiểu gia ta nghĩ thông suốt rồi.”
Thi đỗ tú tài còn phải khổ công mười năm đèn sách, huống chi là muốn theo đuổi một Oản Oản tốt đẹp đến nhường ấy.
Đừng nói là bị hiểu lầm, cho dù có bị người ta chĩa mũi kiếm vào người thì cũng hoàn toàn xứng đáng.
Nói xong, hắn lại hào hứng chạy biến đi mất.
Nếu Thập Thất biết những lời nàng cố ý làm khó Cố Du lại bị hắn ngộ ra theo hướng này, chắc chắn nàng cũng tức đến mức muốn giết người.
Mà lúc này, Thập Thất thật sự đang muốn giết người, cô nương nhà nàng biến mất rồi!
Lâm Oản Oản đã lén lút rời khỏi Lâm phủ.
Nàng một mình ra ngoài.
Nàng không thể chịu nổi việc bên cạnh lúc nào cũng có người bám đuôi từng bước.
Nàng cần một chút không gian yên tĩnh.
Nàng vận một chiếc váy lụa màu vàng nhạt, đội nón trúc buông rèm sa, để lộ đôi mắt tinh xảo trong veo.
Cơn gió nhẹ thổi qua làm bay những lọn tóc mai bên trán nàng, trông vừa linh động lại vừa nhu mì.
Giữa hồ nước du ngoạn, nàng nằm tựa trên một chiếc thuyền nhỏ, một tay cầm quạt tròn che nắng, tay kia lười biếng nghịch nước.
Dưới ánh mặt trời, bàn tay trắng nõn như ngó sen của nàng dính một lớp nước mỏng, phảng phất như đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Khắp hồ hoa sen đua nở, bóng hình màu vàng nhạt của nàng tựa như vạt nắng ấm dịu dàng rơi xuống nơi đây.
Năm tháng tĩnh lặng, không một ai quấy rầy.
Nàng thỏa mãn híp mắt cười khẽ.
“Oản Oản.”
Bỗng nhiên, từ một nơi cách đó không xa, một tiếng gọi dịu dàng vang lên, phá vỡ bầu không khí yên bình này.
Nụ cười trên môi Lâm Oản Oản lập tức cứng đờ.
Nàng ngước mắt nhìn sang.
Cách đó không xa, trên một chiếc thuyền hoa lộng lẫy, Cố Du khoác chiếc áo choàng màu đen viền đỏ nổi bật.