DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 174

1023 từ

Lâm Oản Oản nhìn nàng với vẻ mặt đầy thần bí:

“Lục Kiều, ta lại tìm được một nghĩa trang khác rồi.”

“Tối nay, chúng ta sẽ đi tìm hiểu cho ra nhẽ!”

Trong lòng Lục Kiều vang lên một tiếng “ầm”, dường như có một tia sét vừa giáng thẳng xuống đầu nàng.

Nàng sắp nổ tung mất rồi.

Ai có thể nói cho nàng biết, tại sao cô nương nhà nàng vừa mới dạo hồ ngắm sen, du ngoạn câu cá, thậm chí còn tìm một tiểu tướng quân tuấn mỹ để bồi dưỡng tình cảm, thế mà sao vẫn cứ muốn giả chết bỏ trốn vậy chứ?

Lục Kiều dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Oản Oản.

Người kia thì vẻ mặt hớn hở, búi tóc được vấn theo kiểu dáng đơn giản, mấy món trang sức cầu kỳ như bộ dao nàng đều không mang theo một món nào.

Lục Kiều lặng lẽ nhìn trời:

“Cô nương...”

Lâm Oản Oản nhìn nàng, cười tủm tỉm:

“Lục Kiều, ngươi cũng ăn ít một chút, chúng ta đi trộm thi thể, nói cho cùng cũng chẳng vẻ vang gì, để người ta nhìn thấy thì không hay đâu.”

“Nếu bị phát hiện, chúng ta phải co giò mà chạy, ngươi đừng có ăn nhiều quá rồi chạy không nổi bị bắt lại đấy.”

Lâm Oản Oản nghiêm túc nhìn nàng:

“Bị bắt lại thì mất mặt lắm đấy!”

Lục Kiều càng thêm câm nín.

Nếu đã thấy mất mặt thì đừng đi trộm nữa có được không!

“Cô nương, chúng ta nhất định phải đi sao?”

Hồi lâu sau, nàng mới uể oải cất giọng hỏi.

Ánh mắt Lâm Oản Oản hơi trầm xuống:

“Đúng vậy, nhất định phải đi.”

Tạm thời, ngoài việc trốn chạy ra, nàng không thể nghĩ ra con đường thứ hai nào có thể khiến Tạ Cảnh Mục buông tha cho nàng.

Đêm khuya, bốn bề hoàn toàn tĩnh lặng.

Lâm Oản Oản vẫn mặc một thân váy đỏ như cũ, đây là biện pháp mà nàng tự cho là có thể xua đuổi lệ quỷ.

Lục Kiều vốn dĩ cũng định thay một bộ đồ màu đỏ, nhưng khi đi ngang qua gương đồng, nhìn thấy người trong gương mặc đồ đỏ lòm đứng trong góc tối, mặt nàng sợ tới mức trắng bệch ra.

Chưa kịp chống cự lệ quỷ thì nàng cảm thấy bản thân mình trông đã chẳng khác nào lệ quỷ rồi!

Thế là Lục Kiều vội vàng thay lại trang phục bình thường.

Hai người thừa dịp màn đêm bao phủ, lén lút chuồn ra từ cửa ngách.

Tại cửa ngách, ai đó đã sớm chuẩn bị sẵn một cỗ xe ngựa.

Ra khỏi cửa, leo lên xe ngựa, Lâm Oản Oản vung roi đánh xe, một mạch chạy thẳng về hướng nghĩa trang.

Trong bóng đêm, Cố Du đứng ở đầu ngõ, nhìn cỗ xe ngựa dần dần đi xa, ánh mắt khẽ lay động.

Muộn thế này rồi, Oản Oản còn muốn đi đâu chứ?

Hắn vốn dĩ ngủ không được nên ra ngoài đi dạo loanh quanh, ai ngờ đi dạo một hồi lại đi tới trước Lâm phủ.

Sau đó, hắn liền thấy Lâm Oản Oản bước lên xe ngựa, chẳng thèm quay đầu lại mà giục xe đi mất.

Trầm tư một thoáng, hắn vẫn quyết định bám theo sau.

Lâm Oản Oản hoàn toàn không hề nhận ra mình đã bị người ta bám đuôi.

Nàng chỉ mải nhìn đường, trong lòng điên cuồng nhớ lại, cái nghĩa trang kia nằm ở đâu ấy nhỉ?

Rõ ràng đã nhớ rất kỹ rồi, sao vừa ra khỏi cửa là mọi thứ lại rối tung lên thế này?

Đi tới một ngã ba đường, nhìn ba lối rẽ trước mặt, Lâm Oản Oản hoàn toàn cạn lời.

Cái con đường rách nát này, xây khéo thật đấy!

Lục Kiều sợ tới mức sắp khóc ra tiếng:

“Cô nương, chúng ta không phải là gặp phải quỷ đả tường đấy chứ?”

Lâm Oản Oản cắn răng, chọn bừa một con đường mà đi:

“Lục Kiều, là do đầu óc của tiểu thư nhà ngươi không đủ dùng thôi, đừng sợ.”

Lục Kiều: “...”

Thế thì càng đáng sợ hơn ấy chứ!

Lâm Oản Oản an ủi:

“Con đường này không thông thì cùng lắm chúng ta quay lại đổi đường khác, sợ cái gì?”

Nàng giục xe ngựa tiếp tục tiến về phía trước. Tin tốt là đường này thông, nhưng tin xấu là chẳng biết nó thông tới tận đâu rồi.

Cố Du đi theo sau xe ngựa, khi vòng lại vị trí này lần thứ ba, hắn khẽ im lặng một chốc.

Hắn bị phát hiện rồi sao?

Đây là muốn cắt đuôi hắn à?

Lâm Oản Oản rẽ trái quẹo phải, cuối cùng cũng tìm được con đường chính xác.

Nàng đánh xe ngựa đi tới một thôn trang nằm ở ngoại ô kinh thành.

Nơi này vô cùng hẻo lánh, xung quanh không một bóng người. Kinh thành ở đằng xa náo nhiệt phồn hoa, còn nơi này lại tĩnh mịch dị thường.

Vài cây đại thụ mọc rải rác bên cạnh thôn trang, bóng cây đung đưa, dưới ánh trăng rọi chiếu, thôn trang trông có vẻ u ám lạ thường.

Lâm Oản Oản dừng xe, đem ngựa buộc vào một thân cây, rồi đứng trước thôn trang, nhìn hai chữ “Nghĩa trang” trên tấm biển hiệu, vạt váy đỏ phần phật bay trong gió đêm.

Lục Kiều cũng run rẩy nhảy xuống xe ngựa.

Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Oản Oản, cả người như dán chặt lên người nàng.

Lâm Oản Oản trêu chọc:

“Lục Kiều, ngươi ôm ta chặt thế này, nếu thật sự có ma quỷ xuất hiện thì hai chúng ta chẳng ai chạy thoát được đâu.”

Mặt Lục Kiều càng thêm trắng bệch, run rẩy buông lỏng tay ra:

“Cô nương, nếu thực sự có ma quỷ, nô tỳ nhất định sẽ chặn ở phía trước, cô nương cứ việc chạy thật nhanh nhé.”

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 174