Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 186
Ở trong phủ đợi thật lâu vẫn chưa thấy Lâm Oản Oản về, Lục Kiều không khỏi sốt ruột, lo lắng không biết có phải vì mình đánh xe ngựa đi mất nên cô nương mới không về được hay không.
Nhưng những kinh nghiệm trước đây giúp nàng bình tĩnh lại.
Dẫu vậy, nàng vẫn ngồi xổm sau cánh cửa hồi lâu, suýt nữa đã muốn gọi người đi tìm. Dù có bị người ta dị nghị thì cũng còn tốt hơn là để cô nương xảy ra chuyện.
Rồi sau đó thì sao? Chậc, xem nàng nghe được cái gì kìa? Giờ cô nương mới nhớ đến sự tồn tại của nàng.
Khóe miệng Lục Kiều co giật: “Cô nương, nếu nô tỳ mà còn ở đó thì e là dã thú đã ăn thịt nô tỳ từ lâu rồi.”
Lâm Oản Oản khựng lại.
Dã thú.
Nàng quay đầu lại: “Cố Du, còn Liễu Lả Lướt và Liễu Học An…”
Sắc mặt Cố Du cũng khẽ đổi, lập tức lệnh cho ám vệ đi thả người.
Tại một sườn núi cách phố chính rất xa.
Trăng thanh gió mát, ánh trăng rọi xuống mặt đất một màu trắng xóa.
Thỉnh thoảng lại có vài cánh chim bay qua kêu lên một tiếng thật dài, càng khiến khung cảnh thêm phần âm u, rợn người.
Hai người bị treo trên cây bừng tỉnh, đầu óc mơ màng, đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy cánh rừng bạt ngàn tối đen như mực, chẳng thể nhìn rõ thứ gì, chỉ có thể nương theo ánh trăng lờ mờ thấy bóng cây đan xen chằng chịt.
Một cơn gió lạnh thổi qua khiến cả hai người lập tức rùng mình run rẩy.
“Ca, bọn họ nói dối!” Liễu Lả Lướt òa khóc nức nở: “Bọn họ căn bản không muốn cứu chúng ta, bọn họ chỉ muốn treo chúng ta ở đây cho chết thôi!”
Không gian bốn bề vắng lặng như tờ, tiếng khóc của ả càng trở nên chói tai dị thường.
Liễu Học An nghiến chặt răng, nhìn về phía muội muội mà mình nâng niu chiều chuộng từ nhỏ, trong mắt cũng ánh lên vẻ oán hận: “Ngươi không có việc gì đi trêu chọc nàng ta làm cái gì?”
“Bây giờ thì hay rồi, liên lụy ta phải chịu chết cùng ngươi!”
Bị trách mắng, Liễu Lả Lướt lại càng khóc lóc thảm thiết hơn.
Tiếng nước chảy róc rách từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót và tiếng lá cây xào xạc trong gió, giờ đây lại cộng thêm tiếng khóc rền rĩ của Liễu Lả Lướt khiến Liễu Học An cắn chặt quai hàm.
Gã chỉ cảm thấy như gặp phải quỷ!
Gã chưa từng nghĩ tiếng khóc của Liễu Lả Lướt lại có lúc chói tai đến mức này.
Trước kia, hễ nghe thấy Liễu Lả Lướt khóc là gã chỉ hận không thể vặn gãy đầu kẻ nào dám chọc khóc muội muội mình.
Còn bây giờ, gã chỉ muốn vặn gãy đầu Liễu Lả Lướt!
Tất cả đều tại ả!
Nếu không phải do ả xúi giục thì gã đã chẳng đối đầu với Lâm Oản Oản.
Nếu không đối đầu với Lâm Oản Oản thì gã đâu có bị treo ở nơi khỉ ho cò gáy này chờ chết cơ chứ.
Vết rạn nứt trong lòng đôi huynh muội này ngày một lớn dần, cho đến khi biến thành một rãnh sâu khó lòng hàn gắn.
Lúc ám vệ tìm đến nơi thì thấy Liễu Học An đang dùng hết sức bình sinh, như một cái kén tằm cố gắng uốn éo thân mình, đung đưa người tới trước mặt Liễu Lả Lướt.
Gã há to miệng, để lộ hàm răng sắc nhọn.
Gã không phải muốn giúp Liễu Lả Lướt cắn đứt dây thừng, mà là muốn cắn chết ả!
Liễu Lả Lướt sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vừa hét chói tai vừa giãy giụa thân mình hòng né tránh.
“Ta cắn chết ngươi!”
Liễu Học An đã hận đến đỏ cả mắt: “Nếu không phải do ngươi nhất quyết muốn đối đầu với Lâm Oản Oản thì ta đâu bị ngươi liên lụy đến nông nỗi này! Hôm nay dù có phải chết, ta cũng phải kéo ngươi theo làm đệm lưng trước!”
Liễu Lả Lướt kinh hãi thét lên.
Liễu Học An điên cuồng lao tới cắn xé.
Ám vệ: “…”
Hắn lẳng lặng đứng nhìn một lát, sau đó vung tay lên, hai lưỡi dao găm bay vút ra cắt đứt dây thừng đang trói hai cánh tay bọn họ.
Cả hai người cùng rơi bịch xuống đất.
Dây thừng bị đứt, đôi chân có điểm tựa, Liễu Học An chỉ cần vặn vẹo vài cái là những trói buộc trên người liền tuột ra.
Liễu Lả Lướt vô cùng sợ hãi, nhưng lại không thể không khóc lóc cầu xin gã: “Ca ca, cứu muội với!”
Liễu Học An lạnh lùng liếc nhìn ả, cuối cùng vẫn giúp ả cởi trói.
Thế nhưng động tác của gã lại vô cùng thô bạo và thiếu kiên nhẫn.
Liễu Lả Lướt mấy lần đau đến suýt kêu thành tiếng nhưng đều phải cắn răng nhịn lại.
Liễu Học An cởi trói tay cho ả xong liền dứt khoát quay lưng đi, không thèm nhìn ả lấy một cái.
“Ca, cánh tay muội bị trật khớp rồi, muội không biết tự nắn lại như huynh đâu, huynh giúp muội với!” Liễu Lả Lướt cất tiếng gọi.
Nhưng đáp lại ả chỉ là bóng lưng tuyệt tình dứt khoát của Liễu Học An.
Trái tim ả dần dần nguội lạnh.
Ca ca là người thừa kế duy nhất trong phủ, vinh hoa phú quý cả đời sau này của nhà đều trông cậy vào gã.
Hiện giờ ca ca e là đã hận ả thấu xương.
Những ngày tháng sau này của ả sợ là chẳng còn dễ chịu nữa rồi.