Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 197
Cố Du nhìn thấy tên cuốn sách, vẻ mặt bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc, vành tai lén lút đỏ bừng:
“Nàng muốn học sao, ta có thể dạy nàng?”
Hắn chớp chớp mắt, hạ thấp giọng trêu ghẹo.
Dù sao cũng bị phát hiện rồi, thế thì không cần giả bộ nữa.
Lâm Oản Oản nhướng mày:
“Ồ?”
“Người trong kinh thành đều đồn rằng Cố tiểu tướng quân không gần nữ sắc, hóa ra đều là giả cả sao, chàng hiểu biết nhiều thế à?”
Cố Du khựng lại một chút:
“Không hiểu nhiều, nhưng mà...”
Hắn cũng vừa thức trắng đêm để học hỏi một chút, đám ám vệ rất biết việc, đã tìm về cho hắn cả một đống sách quý.
Hắn xem đến mức mặt đỏ tim đập, nhìn ròng rã suốt một đêm, rốt cuộc cũng lĩnh hội được...
“Tóm lại, tuyệt đối sẽ không để Oản Oản phải thất vọng đâu.”
Hắn nói, thanh âm trầm thấp, vô cùng câu nhân.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà hai người lại đi bàn luận chuyện này, dẫu cho nàng tự nhận da mặt mình đã đủ dày thì lúc này gương mặt già nua cũng không nhịn được mà đỏ bừng lên.
Đúng lúc này Lục Kiều kịp thời xuất hiện, đánh gãy bầu không khí vừa ngượng ngùng vừa mờ ám giữa hai người:
“Cô nương, Thái tử điện hạ hồi kinh rồi.”
Lâm Oản Oản sững sờ, ý cười nơi đáy mắt nàng từ từ tan biến, thay vào đó là nỗi kinh hoàng khôn xiết.
Sao lại nhanh như vậy?
Không phải hắn nên ở lại phương nam xử lý công vụ sao?
Phương nam mưa lũ liên miên, năm nay lại càng nghiêm trọng khác thường. Nghe nói bách tính phiêu bạt khắp nơi, nhà cửa ruộng vườn đều bị dòng nước lũ cuốn trôi sạch sẽ.
Những người còn sống sót đói đến phát hoảng, vì kế sinh nhai mà cướp bóc, chém giết, thậm chí đến cả vỏ cây cũng phải gặm ăn.
Bước chân nạn dân đi tới đâu, người dân địa phương nơi đó cũng chẳng được một ngày yên ổn.
Tạ Cảnh Mục dẫn người tới, trước dùng thủ đoạn cứng rắn để trấn áp, sau đó bắt đầu dựng lại nhà cửa, chia ruộng đất, phát cháo cứu tế...
Hắn vừa phải lo việc tu sửa đê điều, vừa phải đối phó với nạn thổ phỉ địa phương, lại thêm dịch bệnh truyền nhiễm bùng phát giữa đám nạn dân...
Từng chuyện từng chuyện dồn dập ập tới, người trong kinh thành suy đoán, e rằng trong vòng một năm tới vị Thái tử điện hạ này khó lòng trở về được, tuyệt đối không thể chỉ là ba tháng hay nửa năm như tính toán ban đầu.
Nhưng tại sao, lại nhanh đến mức này...
Chẳng lẽ hắn vội vã quay về là vì biết tin nàng đã đính hôn với người khác?
Không đâu, Tạ Cảnh Mục là trữ quân một nước, hắn sẽ không hồ đồ đến mức ấy.
Thế nhưng dẫu nghĩ vậy, sống lưng Lâm Oản Oản vẫn lạnh toát, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả người.
Cố Du nắm lấy tay nàng:
“Làm sao vậy? Sắc mặt nàng sao lại kém thế này?”
Bàn tay hắn vô cùng ấm áp.
Chỉ vừa chạm vào, một luồng khí ấm áp đã lập tức lan tỏa khắp toàn thân nàng.
Đây là... nội lực?!
Hắn đang dùng nội lực để sưởi ấm cho nàng sao?
Nàng nhìn vị hôn phu trên danh nghĩa của mình, nghĩ đến mối hôn sự đã định giữa hai người, cõi lòng mới thoáng an tâm đôi chút:
“Huynh ngốc à? Nội lực tu luyện đâu có dễ dàng gì, huynh lại đem ra để sưởi ấm cho ta?”
Cố Du nhìn nàng với nụ cười như có như không:
“Oản Oản mới là người lạ lùng đấy.”
Hắn liếc mắt nhìn ra ngoài sân. Lúc này đang là giữa mùa hè oi ả, nắng gắt như đổ lửa, tiếng ve râm ran từng hồi, khắp nơi đều ngập tràn ánh nắng chói chang, nhìn thôi cũng thấy bỏng rát.
“Ngày hè oi ả thế này mà nàng lại lạnh đến run rẩy, nàng đang sợ hãi điều gì sao?”
Cố Du nhìn thẳng vào mắt nàng, đáy mắt mang theo vài phần dò xét.
Hắn vẫn đang mỉm cười, nhưng Lâm Oản Oản hiểu rõ, hắn đang vô cùng nghiêm túc.
Nàng thầm thở dài trong lòng.
Cố Du ngày thường trông thì cợt nhả tùy tiện, nhưng dẫu sao cũng xuất thân từ danh môn vọng tộc, từ nhỏ đã được bồi dưỡng tỉ mỉ, khả năng quan sát của hắn tuyệt đối không phải người bình thường có thể sánh bằng.
Nàng chỉ hơi để lộ một chút khác thường thôi mà đã bị hắn phát giác ngay lập tức...
Trong đầu Lâm Oản Oản xoay chuyển trăm ngàn ý nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn không hề dao động, chỉ khẽ thở dài một tiếng:
“Biểu ca trở về nhanh như vậy, nhưng việc ở phương nam lẽ ra không thể giải quyết xong sớm thế được. Ta lo lắng phương nam lại xảy ra biến cố gì lớn.”
Nàng khéo léo chuyển nỗi lo âu trong lòng thành sự bận tâm dành cho bách tính muôn dân.
Thần sắc Cố Du khẽ động, hắn vỗ nhẹ lên lưng nàng để an ủi:
“Mọi chuyện vẫn chưa có kết luận chính xác, nàng đừng nóng vội. Nếu phương nam thực sự gặp khó khăn, ta sẽ đứng ra quyên góp, sai người vận chuyển lương thực tới đó, coi như góp chút sức mọn.”
Lâm Oản Oản cụp mắt xuống.
Nàng khẽ đáp một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Chuyện này xem như tạm thời trôi qua.
Không lâu sau, bên ngoài Tuế An Viện, một tiểu nha hoàn cất tiếng gọi: