Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 207
Lần này, Tạ Cảnh Mục không ngăn cản.
Hắn chỉ nhìn nàng dứt khoát bước đi không một lần ngoảnh đầu, cho đến khi bóng dáng nàng hoàn toàn biến mất trong tầm mắt mới thu hồi ánh nhìn.
Lưu Quang bước vào, nhìn thấy một mảng hỗn độn dưới sàn nhà mà không khỏi giật mình kinh hãi:
“Chủ tử, ngài xúc động quá rồi, e là Lâm tiểu thư sẽ ghi hận ngài.”
Hắn thấp giọng nói.
Tạ Cảnh Mục nhắm mắt lại:
“Hận thì cứ hận đi.”
“Dù sao vẫn tốt hơn là trong lòng nàng hoàn toàn không có Cô.”
Lưu Quang càng thêm im lặng:
“Vậy... có cần sai ám vệ đi theo Lâm tiểu thư không ạ?”
Hắn sợ Lâm Oản Oản sẽ nghĩ quẩn làm chuyện dại dột.
Tạ Cảnh Mục nhìn thấu mối lo của hắn, khẽ lắc đầu:
“Nàng không yếu ớt như ngươi nghĩ đâu.”
Người khác không hiểu nàng, nhưng hắn hiểu.
Lâm Oản Oản kiên cường hơn rất nhiều nữ tử khác.
Từ lúc nàng dám cõng một kẻ bị thương như hắn chạy tới Thúy Thành, lại dám lén lút giúp hắn tìm thuốc giữa đêm khuya trong tình cảnh quân lính tuần tra khắp thành, hắn đã biết Oản Oản của hắn là một người vô cùng mạnh mẽ.
Sự mạnh mẽ này không phải nói về sức vóc bề ngoài, mà là sự kiên cường trong nội tâm.
Qua những gì nàng từng làm trước đây, nàng cũng chẳng phải loại nữ tử coi trọng danh phận đến mức hủ lậu.
Hiện tại nàng đau khổ chẳng qua là vì người làm ra loại chuyện này với nàng là hắn, chứ không phải Cố Du, thậm chí không phải Lâm Chiêu.
Tạ Cảnh Mục nhắm mắt lại, che đi mảng đau thương nơi đáy mắt:
“Sai ám vệ đi theo nàng, cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện.”
Lưu Quang ngạc nhiên.
Chẳng phải vừa nói nàng không yếu ớt đến thế sao?
Tạ Cảnh Mục mở mắt ra:
“Tuy nàng sẽ không tự vẫn, nhưng nói không chừng sẽ tới Cố gia từ hôn.”
Mà hắn muốn lập tức nắm được tin tức này.
Còn Lâm Oản Oản sau khi ra khỏi Đông Cung quả nhiên đã đi tới Cố gia.
Lục Kiều nhìn bộ váy áo màu đỏ trên người nàng thì ngẩn người trợn tròn mắt:
“Cô nương, nếu nô tỳ nhớ không lầm thì lúc tới đây ngài đâu có mặc xiêm y màu này?”
Lâm Oản Oản nhắm mắt lại, không cất lời.
Lục Kiều gãi gãi đầu, lại tự lẩm bẩm một mình:
“Xem ra cái đầu này của nô tỳ càng ngày càng kém rồi, ngay cả cô nương mặc xiêm y màu gì mà cũng nhớ lầm.”
Lâm Oản Oản mở mắt ra, không đáp lại nàng.
Xe ngựa chạy ra ngoài, rất nhanh đã tới một ngã rẽ trên đường lớn ở kinh thành, rẽ trái là về Lâm phủ, rẽ phải là tới Cố gia.
“Rẽ phải, tới Cố gia.”
Nàng dặn.
Phu xe vâng lời.
Sau đó, xe ngựa dừng lại trước cửa Phủ Tướng quân.
Trên xe ngựa có ký hiệu của Lâm gia, người bước xuống lại là một nữ tử xinh đẹp như thiên tiên, hộ vệ canh cửa vừa nhìn đã đoán ngay ra thân phận của nàng.
Đây chính là đương gia chủ mẫu tương lai của phủ bọn họ!
Bọn họ nào dám ngăn cản, thậm chí chẳng cần vào thông báo, quản gia đã đích thân chạy ra đon đả mời Lâm Oản Oản vào trong:
“Lâm tiểu thư!”
Quản gia vô cùng cung kính hành lễ, sau đó rảo bước dẫn đường, cười hớn hở nói:
“Lão gia tử vừa mới từ Phật đường ra xong, ngài ấy vào đó để cầu phúc cho hôn sự của cô nương và thiếu gia đấy ạ.”
“Chẳng biết Lâm tiểu thư muốn bái kiến lão gia tử hay là muốn tìm thiếu gia ạ?”
Lâm Oản Oản khẽ mỉm cười:
“Ta tới tìm Cố Du.”
Quản gia gật đầu, dẫn nàng tới trước khoảng sân của Cố Du.
Hắn rất tinh ý dừng bước, không quên xua tay ra hiệu lui hết thị vệ canh giữ trong viện ra ngoài:
“Thế thì lão nô không làm phiền nữa ạ.”
Hắn mỉm cười nói.
Lục Kiều cũng dừng bước ngoài viện, không đi theo nàng vào trong.
Trong sân rộng lớn lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ.
Trong thư phòng lại tràn ngập cảnh bừa bãi, những bức thư từ bị bóc mở vung vãi khắp mặt đất.
Cố Du khoác trên mình bộ y phục sắc đỏ, thẫn thờ ngồi gục trên nền nhà, thậm chí không phát hiện ra có người đi vào.
Hắn ngồi thu gối một chân, tay gác lên đầu gối, chân kia tùy ý duỗi thẳng, trông vô cùng suy sụp.
Bờ vai hắn trĩu nặng, toàn thân tỏa ra bầu không khí u uất đến nghẹt thở.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn trong dáng vẻ này...
“Huynh...”
Nàng vừa mới thốt ra một chữ, Cố Du đã tức giận gắt lên:
“Ta đã dặn bất kỳ ai cũng không được phép vào...”
Nhưng khi nhận ra người tới là Lâm Oản Oản, hắn liền ngẩn ngơ:
“Oản Oản.”
Hắn vội vàng vọt từ dưới đất đứng dậy, muốn tỏ ra bản thân không đến mức tuyệt vọng, thế nhưng nước mắt lại chẳng thể kìm nén mà lăn dài xuống mặt.
Lâm Oản Oản tiến lên hai bước, nhìn vẻ bi thương khó giấu trên mặt hắn:
“Có chuyện gì thế?”
“Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Nàng nhìn những bức thư vương vãi trên nền đất, thấp thoáng thấy được các chữ như biên ải, chiến sự, chiến mã...
Ngay sau đó, Cố Du đã siết chặt lấy nàng vào lòng:
“Oản Oản!”