Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 209
Trong biết bao tháng ngày tăm tối u uất ở Đông Cung, chính Lâm Oản Oản là người hay lui tới nơi này, tựa như một vầng thái dương nhỏ bé mang theo chút ánh sáng xua tan giá lạnh.
Trong vô số buổi cung yến, Điện hạ chán ghét nhưng bắt buộc phải tham dự, lại còn phải chịu sự chèn ép cùng những lời xun xoe nịnh bợ từ đám quan lại.
Điện hạ chẳng hề ưa thích mấy trò này, nhưng năm đó ngài còn chưa đủ vững vàng, mạnh mẽ như hiện tại.
Không thích nhưng vẫn phải nhẫn nại chấp nhận.
Giữa một rừng những khuôn mặt dối trá, Lâm Oản Oản nhút nhát rụt rè đưa đĩa điểm tâm tới trước mặt ngài.
“Biểu ca, huynh đừng uống rượu khi bụng đang rỗng nhé.”
Tiểu cô nương nhỏ nhắn sợ hãi, giọng nói trong trẻo non nớt.
Thế nhưng, từng lời lại chạm tới tận đáy lòng ngài.
Nàng liền trở thành một sự tồn tại độc nhất vô nhị.
Lưu Quang từ lúc ấy đã nhận ra, ánh mắt Điện hạ nhà mình nhìn vị biểu muội này có chút bất thường.
Nhưng đại phu từng khẳng định rằng thành thân với thân thích như biểu muội, đường muội thì sinh con ra sẽ khó lòng khỏe mạnh.
Y dù kinh ngạc nhưng đành nén hoài nghi trong lòng xuống.
Không sao cả, Điện hạ và Lâm tiểu thư vốn không thể ở bên nhau.
Nhưng theo thời gian, Lâm tiểu thư ngày càng trổ mã duyên dáng, kiều diễm.
Nàng quá đỗi xinh đẹp, đẹp tới mức mỗi lần xuất hiện đều khiến kẻ khác phải trầm trồ thán phục.
Và mỗi lần như thế, ánh mắt lạnh lẽo muốn giết người của Điện hạ lại hiện lên.
Tuy ngài nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, nhưng đối với những nam tử từng dùng ánh mắt kinh diễm nhìn Lâm Oản Oản, ngài luôn đối xử đặc biệt lạnh lùng và hà khắc.
Lưu Quang lúc đó đã hiểu, chủ tử nhà mình đã hoàn toàn không kiểm soát nổi bản thân...
Cho tới ngày Lâm tiểu thư tới tửu lầu mở tiệc chiêu đãi đám con cháu thế gia để chọn phu quân.
Đó là lần đầu tiên y nhìn thấy rõ ràng nét hoảng hốt cùng khiếp sợ hiển hiện trên gương mặt của Điện hạ.
Y cũng chẳng thể ngờ rằng Điện hạ vì Lâm tiểu thư lại có thể ẩn danh giấu tích, chấp nhận đóng vai một “tiểu quan”.
Từng việc, từng việc một.
Y biết chấp niệm muốn chiếm trọn Lâm tiểu thư của Điện hạ lúc này đã kiên quyết tới mức nhất định phải có bằng được.
Y không thể khuyên nổi...
Lưu Quang cúi đầu, nghe ám vệ tâu báo mà chậm rãi nhắm mắt lại.
Y có dự cảm rằng Điện hạ sắp sửa phát điên hơn nữa!
Quả nhiên, ngay sau đó, những món đồ trên bàn bị gạt phắt xuống nền đất kêu xoảng một tiếng vang dội.
“Tốt lắm!”
Tạ Cảnh Mục đập mạnh xuống bàn, rõ ràng giận dữ tột cùng nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười kỳ dị.
“Tốt lắm, Lâm Oản Oản.”
“Chuyện đã đến mức này rồi mà nàng vẫn không chịu từ bỏ hắn.”
Không khí trong phòng lại càng nén chặt lại.
Rất lâu sau, hắn cất giọng.
“Đi chuẩn bị du thuyền dạo hồ, đuổi hết người xung quanh đi. Sau đó tới tuyến đường bắt buộc phải qua từ Cố phủ trở về Lâm phủ đón đường, mời nàng lên du thuyền.”
Khi thốt ra hai chữ “đón đường”, hắn khẽ nhấn mạnh ngữ khí.
Lưu Quang nhìn vẻ mặt của Điện hạ nhà mình mà trong lòng trào dâng một cơn ớn lạnh.
“Điện hạ, ngài muốn làm gì ạ?”
Tạ Cảnh Mục không nhìn y, chỉ hờ hững phán.
“Khiến cho Oản Oản vĩnh viễn không thể gả cho Cố Du.”
“Để nàng chỉ có thể gả cho Cô.”
Lưu Quang lập tức hiểu ra ý tứ trong lời hắn, vội vàng quỳ sụp xuống.
“Điện hạ!”
“Không thể làm vậy đâu ạ!”
Y đắng cay khẩn cầu.
“Lâm tiểu thư sẽ thật sự căm hận ngài mất! Chuyện này một khi xảy ra thì chẳng còn đường nào vãn hồi nữa đâu!”
Tạ Cảnh Mục nhếch môi, đáy mắt phảng phất sự điên cuồng cuộn trào.
“Chẳng phải thế lại càng tốt sao?”
“Oản Oản chỉ có thể ở lại bên cạnh Cô, nàng sẽ chẳng còn con đường nào khác để chọn nữa.”
Lưu Quang im lặng.
Tạ Cảnh Mục liếc mắt nhìn y, thản nhiên cất lời.
“Cô đã cho nàng cơ hội rồi.”
“Là chính nàng không biết trân trọng, trách làm sao được Cô.”
Hắn thong thả đứng dậy.
“Lấy bộ bạch bào tay áo rộng kia ra đây cho Cô, Oản Oản từng khen bộ đó đẹp.”
Thế thì hắn sẽ mặc bộ đó.
Lưu Quang nhắm chặt mắt lại.
“Rõ.”
...
Phủ Tướng quân.
Lâm Oản Oản xoa dịu Cố Du một hồi lâu, tâm tình hắn mới dần bình phục trở lại.
“Oản Oản, sao nàng lại tới đây? Nhớ ta rồi sao?”
Hắn mỉm cười, vệt đỏ nơi đuôi mắt vẫn chưa tan, vẻ mặt cố kìm nén đau thương để không làm nàng lo lắng.
Lâm Oản Oản gật đầu.
“Phải, ta nhớ huynh.”
Cố Du lại ôm lấy nàng, gục đầu trên bờ vai nàng, hít hà hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ người nàng, khẽ thì thầm.
“Ta cũng nhớ nàng.”
“Ngày nào cũng nhớ ngẩn nhớ ngơ.”
“Oản Oản, chỉ còn vài ngày nữa là tới cung yến rồi.”
“Tới lúc đó chúng ta có thể nhận được lời chúc phúc của tất cả mọi người, dù chưa chính thức thành hôn thì nàng cũng đã là thê tử của Cố Du ta.”