Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 212
“Biểu ca đừng!”
Tim Lâm Oản Oản đập dồn dập, nhìn Tạ Cảnh Mục trước mặt, thân thể không ngừng thụt lùi về sau.
Tạ Cảnh Mục nhìn gương mặt tràn đầy hoảng sợ và dáng vẻ kháng cự của nàng, đáy mắt hắn thoáng qua chút giễu cợt.
Vẫn là khi ở trên giường mới ngoan ngoãn.
Khi ấy trong mắt nàng chẳng có nhiều hận thù như bây giờ...
“Oản Oản, nàng nên biết lúc này Cô muốn nghe nàng gọi Cô là gì.”
Hắn thong thả cởi bỏ y phục của mình. Nhân cơ hội đó, Lâm Oản Oản xoay người định nhảy xuống hồ.
Tạ Cảnh Mục hoàn toàn mất đi kiên nhẫn, đưa tay chộp lấy bắp chân nàng, kéo nàng về lại trước mặt mình rồi phủ người lên, chống tay quan sát nàng.
“Oản Oản, nàng vẫn không chịu ngoan ngoãn.”
Hắn dùng tay nắm lấy y phục của nàng kéo mạnh một cái, y phục lập tức bị xé rách phát ra tiếng “xoẹt”, không thể mặc lại được nữa.
Hắn tùy tiện ném váy áo sang một bên rồi rũ mắt nhìn người thiếu nữ đang bị khống chế dưới thân mình.
Thân thể Lâm Oản Oản tựa ngọc trắng, búi tóc đã sớm xõa tung, suối tóc đen tuyền rũ ra sau lưng, đuôi mắt người đẹp ửng đỏ, lệ đọng đáy mắt, trông kiều diễm vô cùng khiến người ta muốn... ức hiếp.
Suy nghĩ ấy vừa lóe lên, hắn liền hành động ngay lập tức, cúi người hôn xuống:
“Oản Oản, há miệng ra.” Hắn khàn giọng ra lệnh.
Lâm Oản Oản nghiến chặt răng, nhắm nghiền mắt, toàn thân cứng đờ, nước mắt rơi xuống không ngừng. Nàng như muốn dùng thân thể này để nói cho hắn biết nàng không hề muốn.
Tạ Cảnh Mục nhẹ nhàng hôn lên khóe môi nàng, bàn tay đặt trên cơ thể nàng mơn trớn xoa nắn.
Bàn tay hắn rất nóng, nơi nào đi qua phảng phất như châm lửa nơi đó.
Lâm Oản Oản nghiêng đầu tránh né nụ hôn của hắn, ánh mắt lại vô tình rơi vào lầu kịch thấp thoáng ở đằng xa.
Nói là lầu kịch, nhưng thực chất đó là một tòa lầu gỗ bảy tầng phía sau sân khấu. Nghe nói là do phụ thân Cố Du vì muốn lấy lòng mẫu thân hắn mà xây dựng nên.
Lúc Cố Du còn nhỏ, cha mẹ hắn thường dắt tay hắn hai bên bước lên lầu gỗ ngắm sao vào buổi tối.
Cố Du từng nói, chờ hai người thành hôn, hắn cũng muốn dắt tay nàng lên tầng thượng ngắm sao, tâu với cha mẹ rằng hắn hiện tại sống rất tốt.
“Cố Du...”
Nàng thì thào gọi tên hắn, nước mắt tuôn rơi.
Người bên trên, Tạ Cảnh Mục đột nhiên chấn động, ngước mắt nhìn nàng:
“Nàng vừa nói gì?”
Lâm Oản Oản căm hờn nhìn hắn, nước mắt lăn dài, giọng nói run rẩy:
“Ta nói cái gì ngươi không nghe thấy sao?”
“Ta chán ghét ngươi.”
“Tạ Cảnh Mục, ngươi thật khiến ta buồn nôn...”
Lời tiếp theo nàng chưa kịp thốt ra thì Tạ Cảnh Mục đã đột ngột đè môi hắn lên.
“Đồ súc sinh!”
Nàng thốt ra mấy từ gãy vụn, ánh mắt hung tợn định cắn hắn.
Nhận ra ý định của nàng, Tạ Cảnh Mục lập tức lùi lại, đôi môi hơi sưng đỏ nhìn nàng.
“Oản Oản.”
Hơi thở hắn có phần dồn dập, nhưng lời thốt ra vẫn lạnh thấu xương:
“Nếu nàng dám cắn Cô một cái, Cố Du ngày mai có thể sống nổi hay không cũng không biết được đâu.”
Sắc mặt Lâm Oản Oản biến đổi, toàn thân run bắn:
“Ngươi... Bỉ ổi!”
Tạ Cảnh Mục bật cười.
Hắn rất ít khi bộc lộ cảm xúc trước mặt người khác, giờ phút này hắn lại cười.
Nhưng cái cười ấy chẳng khiến người ta cảm nhận được chút niềm vui nào.
Hắn nhắm mắt, đè nén ngọn sóng đau thương đang cuộn trào nơi đáy mắt.
Oản Oản của hắn chẳng hề hay biết hắn là một con người thế nào...
Cố gia đã hy sinh vì đất nước quá nhiều, hắn cũng chẳng phải kẻ lạm sát người vô tội.
Cho nên dù không ưa Cố Du, hắn cũng sẽ không giết hắn.
Lời hăm dọa vừa rồi của hắn chỉ là muốn dọa nàng, và phần nhiều hơn là muốn nàng tiếp tục cắn hắn, như vậy hắn có thể tự lừa dối rằng trong lòng Oản Oản chẳng hề bận tâm đến sống chết của Cố Du.
Hoặc là... Oản Oản hiểu rõ nhân phẩm của hắn nên căn bản sẽ không tin.
Dù là khả năng nào thì cũng đủ khiến hắn mãn nguyện.
Thế nhưng, Oản Oản lại tin.
Oản Oản thật sự nghĩ rằng hắn là kẻ vì tư lợi cá nhân mà nỡ lòng hại chết trung thần.
Hơn nữa, Oản Oản của hắn thật sự rất thích Cố Du, nguyện ý vì sự sống chết của Cố Du mà từ bỏ việc chống cự.
Tạ Cảnh Mục nhắm nghiền mắt, thô bạo hôn xuống:
“Nếu không muốn Cố Du chết thì nàng hãy ngoan ngoãn một chút.”
Hắn trầm giọng nói.
Nơi sâu thẳm trong đôi mắt cất giấu một tia đau đớn khó mà nhận ra.
Hắn tiếp tục.
Chuyện xảy ra ở thư phòng Đông Cung hồi chiều lại ùa về trong trí óc nàng, khiến mặt nàng đỏ bừng lên.
“Đừng mà!”
Nàng hoảng sợ.
Hiện tại nàng đã thấy toàn thân bủn rủn.
Nếu như... Nàng còn có thể rời xa Tạ Cảnh Mục được sao?
Hắn tuyệt đối sẽ không cho phép nàng rời đi.
“Biểu ca...”
Nàng cố sức né tránh hắn, ngoảnh đầu sang một bên.
Hơi thở Lâm Oản Oản dồn dập, van xin:
“Biểu ca, ta và Cố Du hôn sự giờ đây cả kinh thành đều đã biết.”