Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 219
Lời này không hề làm hắn tức giận, càng không làm hắn mất đi hứng thú.
Hắn lại càng...
Trước mắt Lâm Oản Oản trắng xóa một vùng, thân thể suýt nữa mềm nhũn ngã gục xuống.
“Cô có phải nam nhân hay không, Oản Oản nàng nên rất rõ ràng mới phải.”
Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười, lúc này ở trong bóng tối dường như trút bỏ sự trói buộc của quy củ, đôi mắt đen sáng quắc, khí chất tà mị như yêu nghiệt.
Giọng hắn lười biếng mang theo vài phần câu dẫn mị hoặc:
“Xem ra là do Cô chưa đủ nỗ lực nên Oản Oản mới nói như vậy.”
“Cô sẽ nỗ lực.”
Hắn vừa nói, sự cuồng nhiệt như mưa rền gió dữ làm nàng trở tay không kịp, đến cả lý trí cũng suýt tan biến, chỉ có thể dựa vào bản năng đẩy hắn ra, sợ hãi lui về phía sau.
“Đừng...”
“Dừng lại!”
Giọng nàng đứt quãng, mang theo tiếng khóc nức nở.
Chiều hôm qua là lần đầu tiên, kéo dài mãi đến khi màn đêm buông xuống.
Mà hiện giờ còn chưa tới giữa trưa lại mãnh liệt đến thế.
Nàng cảm thấy thân thể từng đợt nhũn ra.
Tạ Cảnh Mục đối với chuyện này dường như bị nghiện, dù nàng kháng cự thế nào hắn cũng không hề lay chuyển, vẫn miệt mài dốc sức như cũ.
Tạ Cảnh Mục chậm lại nhịp độ, rũ mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi môi khẽ hé ra thở dốc của Lâm Oản Oản dưới thân.
“Bây giờ Oản Oản muốn gọi phu quân chưa?”
Lâm Oản Oản bình phục lại nhịp thở, hung hăng véo vào cánh tay hắn.
“Ngoài uy hiếp ta ra ngươi còn biết làm gì nữa?”
Tạ Cảnh Mục hừ nhẹ một tiếng, nhưng không gạt tay nàng ra.
Hắn thốt ra một chữ, âm thanh rất nhẹ, lời nói tan vào không trung như thể chưa từng nói ra:
“Nàng!”
Lâm Oản Oản chưa kịp phản ứng thì suy nghĩ đã lại bị hắn quấn chặt lấy, chìm nổi trong làn sóng cuồng nhiệt.
Những lúc nàng khó chịu, phẫn hận, chỉ có thể vươn tay cào từng vết trên lưng hắn.
Nhưng Tạ Cảnh Mục không ngăn cản nàng, chỉ là nàng cào một đường, hắn lại mãnh liệt hơn một chút.
Nàng uất ức thu tay lại.
Lúc này nàng đến mắng cũng không dám mắng.
Tên nam nhân tồi tệ này bụng dạ quá hẹp hòi!
Nhưng nàng thu tay lại thì Tạ Cảnh Mục lại không ngơi nghỉ.
Vẫn như mưa rền gió dữ.
Lâm Oản Oản dần không chịu nổi, bản năng giãy giụa.
Nhưng Tạ Cảnh Mục ôm chặt lấy nàng, trên người cả hai đều rịn mồ hôi mỏng.
Trong lúc mưa gió cuồng nhiệt, không khí càng ngày càng nóng.
“Buông ra đi mà...”
Nàng thấy hoa mắt, thân thể mềm nhũn gục xuống.
Nhưng Tạ Cảnh Mục...
“Dây dưa không dứt!”
Nàng hoàn toàn nổi giận.
Nàng nhấc chân định đá hắn ra, nhưng chân rất mềm, rất mỏi, không còn chút lực nào.
Mà hắn thì vẫn đang... mưa rền gió dữ.
Hắn vừa đẩy một cái... nàng liền hoàn toàn không thốt ra lời nào nữa, chỉ có thể vô lực khóc nỉ non.
Hắn chắc chắn là điên rồi!
Lúc này nàng đặc biệt nhạy cảm, mỗi một hành động của Tạ Cảnh Mục đều khiến nàng phát điên.
“Oản Oản, nàng biết Cô muốn nghe cái gì mà.”
Tạ Cảnh Mục thấy nàng chưa thông suốt, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhắc nhở nàng:
“Không cần Cố Du, Oản Oản nàng cũng sẽ nghe lời Cô, đúng không?”
Lâm Oản Oản ngơ ngác.
Nàng rốt cuộc cũng phản ứng lại.
“Ngươi...”
Nàng vừa định nói gì đó, hắn vừa nhúc nhích, nàng liền hít vào một hơi lạnh.
“Trả lời sai.”
Tạ Cảnh Mục rất có kiên nhẫn giằng co.
“Oản Oản, tiếp tục.”
Có đôi khi, lời thủ thỉ ôn nhu còn tra tấn người ta hơn cả mưa rền gió dữ.
Lâm Oản Oản cảm giác như mình đang bước lên chín tầng mây, nhưng thang mây dưới chân lại đột ngột biến mất, khiến nàng rơi thẳng xuống vực sâu.
Nàng thở dốc dồn dập, nghiêng đầu sang một bên, không muốn thuận theo ý hắn.
Tên biến thái này.
Có một lần thì sẽ có vô số lần.
Quỷ mới biết sau khi nàng gọi một tiếng, thứ chờ đợi nàng tiếp theo sẽ là cái gì.
Nhưng nàng đã đánh giá thấp sự kiên nhẫn của Tạ Cảnh Mục.
Lần này chưa vượt qua được, vậy thì hắn sẽ tiếp tục dây dưa ở cửa ải này!
Hắn lúc thì như mưa phùn rả rích, lúc lại tựa mưa rền gió dữ, đủ sức giày vò đến mức khiến người ta phát điên.
Hơn nửa canh giờ sau, ai đó rốt cuộc cũng phải thỏa hiệp, bật khóc nức nở mà gọi hắn một tiếng trong tuyệt vọng:
“Phu quân...”
Thanh âm của nàng rất nhỏ, nhưng Tạ Cảnh Mục nghe rõ mồn một.
Ánh mắt hắn khẽ dao động, cúi người hôn lên khóe môi nàng:
“Thật ngoan.”
Sau đó, hắn mới hài lòng đưa nàng chạm tới đỉnh mây...
...
Bóng tà dần ngả về tây, suốt cả buổi chiều, những thanh âm trong phòng chưa từng ngơi nghỉ.
Từ tiếng nức nở đến sụp đổ mắng chửi, rồi từ cầu xin tha thứ lại chuyển thành tiếng khóc rấm rứt, cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng.
Mãi đến khi ai kia đã thỏa mãn, cơn mưa rào này mới chịu dừng lại.
Hắn mặc chỉnh tề y phục, kéo tấm gấm vóc che trên song cửa sổ lên.
Giấy dán cửa sổ không còn trắng tinh nữa mà đã nhuốm sắc ráng chiều đỏ rực.