Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 230
Bộ y phục kia vừa vặn đến khó tin, chẳng biết Tạ Cảnh Mục đã sai người đo may từ lúc nào.
Nhìn những đường thêu lá xanh sống động như thật trên vạt áo, trong lòng Lâm Oản Oản dâng lên từng đợt kinh hãi.
Tên điên này theo dõi nàng, sợ rằng còn sớm hơn rất nhiều so với những gì nàng tưởng tượng.
Càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng. Sau khi chỉnh trang gọn gàng, nàng vội vã búi tạm mái tóc lên, mặt mũi còn chưa kịp rửa sạch sẽ đã vội vàng chuồn ra khỏi cửa.
Mấy tên thị vệ canh gác lập tức xuất hiện định ngăn cản nàng.
Lâm Oản Oản dứt khoát giở thói ngang ngược ngay tại chỗ:
“Các ngươi dám cản, ta chết ngay tại đây cho các ngươi xem!”
Thị vệ: “???”
Rốt cuộc vị cô nương này làm sao có thể vừa nhát gan lại vừa càn quấy đến mức đó chứ?
Vị mỹ nhân nào đó cứ thế ưỡn thẳng sống lưng, lớn tiếng “uy hiếp” đám thị vệ rồi nghênh ngang chuồn mất ngay dưới mí mắt bọn họ.
Khóe môi Lâm Oản Oản nhếch lên nụ cười đắc ý, sải bước nhanh hơn về phía trước.
“Oản Oản.”
Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên từ phía sau.
Thân hình Lâm Oản Oản cứng đờ.
Nàng cứng ngắc quay đầu lại, đập vào mắt chính là gương mặt không chút cảm xúc của Tạ Cảnh Mục.
Hắn vận một thân bạch bào ống tay rộng nền nã, vóc dáng cao ráo ngọc thụ lâm phong, trên đầu cài trâm mặc ngọc, toát lên vẻ thanh nhã mà tôn quý khôn cùng.
Rõ ràng chỉ là cách ăn mặc vô cùng đơn giản, nhưng khoác lên người hắn lại mang phong thái thoát tục, tựa như tiên nhân không vướng bụi trần.
Chỉ có điều, đôi mắt đen láy kia lại sâu thẳm khôn lường. Khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân lúc này khẽ nhíu mày, đáy mắt cuộn trào sóng gió ngút ngàn, hoàn toàn phá vỡ dáng vẻ trích tiên thanh lãnh vốn có.
Lâm Oản Oản nhìn hắn, trong đầu ma xui quỷ khiến thế nào lại nảy ra một ý nghĩ:
Hắn trông hệt như vị sư tôn bị hắc hóa sau khi để lạc mất đồ đệ yêu quý trong mấy cuốn thoại bản.
“Muốn đi mà không thèm nói với Cô một tiếng sao?”
Tạ Cảnh Mục chậm rãi tiến lại gần, rũ mắt nhìn tiểu cô nương trước mặt đang lấm tấm mồ hôi lạnh nơi đầu mũi, ánh mắt hắn tối sầm lại.
Dưới tay áo, Lâm Oản Oản siết chặt hai bàn tay. Nàng vận bộ váy xanh mềm mại như cành liễu, lúc này toàn thân căng cứng, cụp mắt tránh né ánh nhìn bức bách của hắn:
“Ta...”
Nàng lấy hết dũng khí ngước mắt lên:
“Bây giờ ta nói cho ngươi biết, ta muốn về, được chưa?”
Giọng nàng có chút lí nhí không đủ tự tin.
Tạ Cảnh Mục giận quá hóa cười:
“Nàng thấy có được không?”
Lâm Oản Oản mím môi:
“Ta thấy rất được.”
Tạ Cảnh Mục im lặng nhìn nàng.
Lâm Oản Oản cắn răng nói tiếp:
“Ta đã ở ngoài cả đêm không về rồi.”
“Ta muốn về nhà của mình, ngươi lấy tư cách gì mà cản ta?”
Tạ Cảnh Mục lặng thinh.
Hắn không muốn giam cầm nàng, cũng không phải không cho nàng về.
Hắn chỉ không đành lòng nhìn thấy cảnh nàng luôn né tránh hắn như tránh né tà ma rắn rết...
“Được rồi, nàng đi đi.”
Hắn xoay người, cất bước đi về phía Đông Cung. Bóng lưng hắn cao lớn uy nghiêm, nhưng trong mắt Lâm Oản Oản lại toát lên sự cô độc đến lạ lùng...
Ánh mắt nàng khẽ dao động.
Xem ra nàng ngủ đến lú lẫn rồi, thế mà lại cảm thấy Tạ Cảnh Mục đáng thương và cô độc.
Thật nực cười.
Nàng tự giễu cười khẽ một tiếng, dứt khoát quay người rời đi.
Giọng nói không rõ hỷ nộ của Tạ Cảnh Mục lại từ phía sau truyền đến:
“Đừng quên, nàng đã hứa với Cô chuyện từ hôn.”
Bước chân Lâm Oản Oản khựng lại đôi chút, rồi tiếp tục bước nhanh về phía trước.
Đến cổng hoàng cung, nàng đang định tìm đại một cỗ xe ngựa để về phủ.
Bỗng nhiên, một chiếc xe ngựa màu đen giản dị vững vàng đỗ lại ngay trước mặt nàng.
Một thị vệ áo đen vội vã nhảy xuống, cung kính hành lễ:
“Lâm tiểu thư, chủ tử lệnh cho thuộc hạ đưa ngài hồi phủ.”
Lâm Oản Oản xem như không thấy, quay người định đi hướng khác.
Tên thị vệ vội vàng nói tiếp:
“Giữa thanh thiên bạch nhật, ngài từ Đông Cung bước ra, nếu tùy tiện thuê xe ngoài sẽ rước lấy lời đàm tiếu không hay.”
“Nếu đi bộ về, chẳng mấy chốc lời đồn đại sẽ lan khắp kinh thành, xin tiểu thư hãy nghĩ lại.”
Thái độ của hắn vô cùng cung kính, chỉ hai câu ngắn gọn đã khiến bước chân Lâm Oản Oản khựng lại.
“Được, đưa ta về.”
Lâm Oản Oản vốn không thích chuốc thêm rắc rối, nếu Tạ Cảnh Mục đã sắp xếp chu đáo thì nàng cũng chẳng buồn từ chối.
Chiếc xe ngựa dừng lại ngay ngắn trước cửa hông Lâm phủ.
Lâm Oản Oản đưa tay gõ cửa.
Cánh cửa lập tức mở toang từ bên trong.
Lục Kiều mắt đỏ hoe, nhào thẳng tới ôm lấy nàng:
“Cô nương, sao người lại về muộn thế này?”
Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ lần đi Thúy Thành dạo trước, đây là lần đầu tiên nàng hoàn toàn mất liên lạc, không biết cô nương nhà mình sống chết ra sao.
À không, cũng đoán được đôi phần.