Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 245
“Điện hạ, hiện giờ trời đã tối muộn, ngài tới đây làm gì?”
Nàng lấy hết can đảm hỏi ra một câu.
Chỉ riêng một câu chất vấn phạm thượng này thôi cũng đủ để khiến đầu nàng lìa khỏi cổ.
Khi nói ra lời này, giọng điệu nàng run rẩy không kìm được.
Thế nhưng thân hình nàng vẫn vững vàng che chắn trước người Lâm Oản Oản, hệt như gà mẹ đang cố sức bảo vệ đàn con thơ.
Sắc mặt Tạ Cảnh Mục lập tức lạnh băng:
“Cút ra ngoài!”
Thân hình Lục Kiều run lên bần bật.
Lâm Oản Oản lạnh lùng nhìn hắn:
“Lục Kiều có nói sai điều gì đâu, việc gì chàng phải dọa nàng?”
Nàng vỗ nhẹ lên vai Lục Kiều, dịu giọng dặn dò:
“Không sao đâu, ngươi cứ ra ngoài trước đi, nhớ khép cửa lại.”
Lục Kiều không tình nguyện bước ra ngoài, cẩn thận đóng chặt cửa phòng lại.
Trong gian phòng lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ.
Không có người ngoài, vẻ mặt lạnh lùng băng giá trên mặt Tạ Cảnh Mục lập tức tan biến sạch sẽ.
Lâm Oản Oản đưa ánh mắt đạm nhạt nhìn hắn:
“Chàng muốn nói gì?”
Tạ Cảnh Mục tiến lên hai bước, nhẹ nhàng ôm trọn Lâm Oản Oản vào lòng, rũ mắt ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần của nàng, mùi hương thanh nhã quen thuộc trên cơ thể nàng lượn lờ quanh chóp mũi hắn.
“Oản Oản, cô nhớ nàng.”
“Nàng đã đồng ý rồi, hễ cô nhớ nàng là có thể tới tìm nàng.”
Lâm Oản Oản thoáng im lặng.
Nàng cứ ngỡ Tạ Cảnh Mục có chuyện gì quan trọng quên dặn dò, hoàn toàn không ngờ hắn chạy tới đây chỉ vì nhớ nàng.
Từ lúc rời đi đến nay mới trôi qua bao lâu chứ? Đã được hai canh giờ chưa?
Ban đầu nàng còn tưởng Đông Cung trăm công nghìn việc bận rộn, hắn dẫu có nhớ cũng chẳng thể phân thân chạy tới tìm nàng.
Bây giờ xem ra nàng đã hoàn toàn tính sai rồi.
“Cô rất nhớ nàng, cũng muốn...”
Hắn cúi người, khẽ đặt một nụ hôn lên bên tai Lâm Oản Oản.
Hơi thở ấm áp phả vào da thịt khiến thân thể Lâm Oản Oản khẽ run rẩy.
Hắn hôn nhẹ lên vành tai nàng, giọng nói khàn khàn vang lên ngay sát bên tai:
“Oản Oản, nàng có nhớ cô không?”
Lâm Oản Oản tức đến mức chỉ muốn giết người.
Mới trôi qua bao lâu chứ?
Cho dù có cuồng si chuyện phòng the đi chăng nữa, thì cũng đâu thể phát tác nhanh đến mức này!
“Chàng buông ra!”
Lâm Oản Oản đẩy mạnh hắn ra, nhưng không tài nào đẩy nổi.
Thân hình vừa khẽ giãy giụa thì ngược lại càng bị hắn siết chặt vào lòng hơn.
Hơi thở trên người hắn nóng rực như lửa thiêu, đôi mắt đen sâu thẳm cũng bừng lên tia lửa dục vọng cuồng nhiệt.
Hắn lần theo bờ môi hôn dọc xuống dưới, xiêm y trên người nàng dần dần bị cởi bỏ. Chẳng mấy chốc, chiếc váy trắng rơi lả tả xuống mặt đất, dáng người mềm mại quyến rũ tuyệt trần của nàng hiện ra trọn vẹn trước mắt hắn.
Ánh mắt Tạ Cảnh Mục càng lúc càng thêm sâu thẳm:
“Oản Oản, gọi tên ta đi.”
Hắn đè nàng xuống giường nệm...
Chỉ một thoáng...
Lâm Oản Oản cả người đã mềm nhũn ra, đôi bàn tay vốn muốn bóp chết hắn nay cũng chẳng còn chút sức lực nào.
“Tên khốn nạn!”
“Ta...”
Chẳng bao lâu sau, Lâm Oản Oản thở hổn hển, rốt cuộc không còn chút sức lực nào để chống cự.
Đành mặc cho hắn điên cuồng đòi hỏi...
Đột nhiên, ngoài cửa sổ lại truyền đến tiếng động, có người khẽ gõ lên khung cửa sổ.
“Oản Oản.”
Đó là giọng nói của Cố Du.
Lâm Oản Oản lập tức tỉnh táo lại.
Sắc mặt Tạ Cảnh Mục cũng phút chốc trầm xuống lạnh băng.
Hắn rũ mắt nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Oản Oản, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười tà mị, ghé sát vào tai nàng thì thầm bằng giọng trầm thấp:
“Cố Du tới rồi, Oản Oản có vui không?”
Vừa dứt lời, hắn...
Lâm Oản Oản suýt chút nữa... thốt ra tiếng.
Nàng cắn răng nhẫn nhịn, lạnh lùng liếc nhìn Tạ Cảnh Mục một cái:
“Chàng đủ rồi đấy!”
Tạ Cảnh Mục khẽ cười:
“Chưa đủ đâu.”
Dứt lời...
Thân thể Lâm Oản Oản trong nháy mắt mềm oặt ra như làn nước, bất lực dựa vào lồng ngực hắn.
Thế nhưng từ đầu chí cuối, kể từ khoảnh khắc Cố Du xuất hiện, nàng không hề phát ra thêm bất kỳ một âm thanh nào nữa.
Ở đằng xa, cách một lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh, có một bóng người phản chiếu lên mặt giấy.
Mơ hồ vẫn có thể nhận ra vóc dáng cao ráo quen thuộc của chàng.
Cố Du vừa xuất hiện, lý trí của nàng liền lập tức quay trở lại. Bất kể Tạ Cảnh Mục có giày vò lăn lộn thế nào, trong lòng nàng cũng chẳng còn dấy lên nổi một tia hứng thú.
“Hừ.”
Tạ Cảnh Mục bật cười khẽ một tiếng.
Nơi đáy mắt hắn lại cuộn trào một cơn bão tố điên cuồng:
“Oản Oản không còn hứng thú với cô, là vì Cố Du sao?”
“Oản Oản không dám lên tiếng, là vì sợ Cố Du biết được chỉ cách một bức tường mỏng manh, cô đang cùng nàng triền miên ân ái có phải không?”
Ánh mắt Lâm Oản Oản run rẩy kịch liệt, trong lòng dâng lên nỗi bi thương vô hạn.
Phải.
Nàng thực sự rất sợ hãi.
Chỉ cần nghĩ đến thôi là tim nàng đã đập nhanh đến nghẹt thở. Cảm giác nhục nhã và bất lực gần như muốn nhấn chìm toàn bộ tâm trí nàng.