Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 254
“Tửu lượng của ta không tốt...”
Lâm Oản Oản muốn kiếm cớ thoái thác không uống.
Thế nhưng giọng nói của Tạ Cảnh Mục tuy ôn hòa nhưng lại mang theo uy quyền không cho phép cự tuyệt:
“Không sao.”
“Dù nàng có say thì vẫn có Cô ở đây.”
Nói đoạn, hắn bước lên một bước, dường như muốn cùng nàng uống rượu giao bôi.
Thấy Lâm Oản Oản vẫn đứng bất động, hắn trầm giọng hỏi:
“Oản Oản không muốn uống rượu hợp cẩn cùng Cô sao?”
Hắn nở nụ cười như không cười, nhìn thẳng vào nàng.
Lâm Oản Oản chẳng hề nghi ngờ, chỉ cần nàng thốt ra một chữ “phải”, ngay khoảnh khắc tiếp theo, tên điên này tuyệt đối sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Thế nên, nàng đành thức thời nở nụ cười:
“Ta uống.”
Nàng thầm mắng chửi trong lòng.
Chỉ là một chén rượu hợp cẩn quỷ tha ma bắt, sợ cái quái gì chứ!
Chẳng lẽ nàng thật sự có thể cùng Tạ Cảnh Mục bách niên giai lão được hay sao?
Hai cánh tay đan chéo vào nhau, ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Dòng rượu ấm áp mang theo hương thơm nồng nàn trôi tuột xuống cổ họng nàng.
Trong dạ dày khẽ dâng lên cảm giác ấm áp, vô cùng dễ chịu.
Ánh mắt nàng khẽ động.
Rượu này quả thực không tồi.
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, lại nâng chén rượu lên:
“Oản Oản còn muốn uống nữa không?”
Lâm Oản Oản suy nghĩ một chút:
“Uống thêm một chút cũng được.”
Nàng tự ước lượng, uống thêm vài chén nữa chắc cũng chẳng nhằm nhò gì.
Tuy bình thường nàng ít khi đụng đến rượu, nhưng rượu thời này nồng độ không cao, nàng uống hết một bình cũng chẳng hề hấn gì.
À, ngoại trừ thứ rượu bị bỏ thuốc ra.
Tạ Cảnh Mục cầm bình rót cho nàng một chén.
Nàng chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ, một hớp rượu mà phải chia làm mấy lần mới nuốt xuống.
Dường như nàng đang cố tình kéo dài thời gian.
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, cũng không nói gì.
Chỉ là trong đáy mắt hắn thoáng hiện lên tia ý cười cưng chiều.
Dường như cảm thấy dáng vẻ này của nàng vô cùng đáng yêu.
Oản Oản ngốc nghếch.
Uống rượu thì có thể kéo dài được bao lâu chứ?
Trốn không thoát đâu.
Nhưng hắn cũng không hề thúc giục, chỉ nhìn Lâm Oản Oản ngồi trên ghế chậm rãi nhấp từng ngụm rượu, còn hắn thì ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng, cầm bầu rượu thỉnh thoảng lại châm đầy chén cho nàng.
Liên tiếp ba chén rượu, nàng phải kéo dài tới tận một tuần hương mới uống xong.
Uống xong rồi, nàng còn chưa kịp nhận ra hai bên gò má mình đã ửng hồng từ lúc nào.
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, lại rót thêm một chén nữa rồi mới đặt bầu rượu xuống, mỉm cười nhìn nàng:
“Oản Oản, kéo dài chẳng được bao lâu nữa đâu.”
Lâm Oản Oản bị câu nói này của hắn làm cho kinh hãi, ho sặc sụa hai tiếng, suýt chút nữa thì tự làm mình nghẹn chết.
Tạ Cảnh Mục khẽ thở dài, đứng dậy bước tới bên cạnh nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp nàng thuận khí:
“Dù sao nàng cũng đã cởi y phục trước, lại còn tẩy sạch phấn son, đã tiết kiệm được không ít thời gian rồi.”
“Kế hoạch hiện giờ xem ra còn được đẩy sớm hơn dự tính đấy.”
Nói xong, thấy Lâm Oản Oản không còn ho nữa, hắn một tay nâng cằm nàng lên, cúi người hôn xuống.
“Oản Oản, nên làm chính sự rồi.”
Lớp trung y trắng muốt rơi lả tả xuống mặt đất, để lộ ra làn da trắng ngần mịn màng như ngọc...
...
Nửa đêm.
Bên trong phủ Tướng quân, phòng của Cố Du vẫn sáng đèn.
Bên trong thắp rất nhiều nến, soi sáng vô số bức họa nữ tử vương vãi khắp sàn nhà.
Nàng ấy khi thì mỉm cười, khi thì giận dữ, khi hờn dỗi, lúc lại thẹn thùng e ấp, tất cả đều là Lâm Oản Oản.
Cố Du vẫn mặc nguyên bộ hồng y rực rỡ tựa như tân lang quan, say khướt ngồi bệt dưới đất, một chân co lên, tay xách một vò rượu gác trên đầu gối, thỉnh thoảng lại ngửa đầu nốc một ngụm lớn.
Hắn uống rất nhanh, uống rất vội, rượu tràn ra khóe môi, trong suốt chảy dài xuống cần cổ thon dài rồi ẩn sâu vào trong vạt áo.
Trên mặt đất đã có mấy vò rượu rỗng nằm lăn lóc ngổn ngang, khắp căn phòng nồng nặc mùi men say.
Đôi mắt đen láy của hắn nhìn chằm chằm vào bức họa treo ngay chính diện phía trước.
Đó là một nữ tử áo đỏ với dung mạo tinh xảo, giữa đôi mày toát lên vẻ kiên cường anh dũng, đang cưỡi trên một con tuấn mã màu hạt dẻ, đứng trên sườn núi nhìn lại. Phía sau nàng có vô số người đi theo, nhưng chẳng một ai có thể tỏa sáng rực rỡ như nàng.
“Oản Oản...”
Cố Du nhắm nghiền hai mắt.
Hiện lên trước mắt hắn là khoảnh khắc ngày hôm ấy, khi hắn gần như đã kiệt sức thì Lâm Oản Oản cưỡi ngựa xuất hiện, phía sau mang theo rất nhiều người.
Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, bóng hình nữ tử anh khí với nụ cười bên khóe môi ấy lại biến thành hình ảnh nàng trong bộ hỷ phục đỏ thẫm, dung nhan tuyệt mỹ, khí chất trầm tĩnh, ngồi lặng lẽ bên trong kiệu hoa...
Hắn bỗng nhiên mở to mắt, cảm giác men say trong người dường như đã tan đi quá nửa.
Hắn muốn tiếp tục uống, nhưng vò rượu trong tay đã cạn khô từ lâu.