DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 262

1002 từ

Tạ Cảnh Mục rũ mắt nhìn nàng, cõi lòng mềm mại đi vài phần.

“Tạ Cảnh Mục.”

Hiện giờ, Lâm Oản Oản nói chuyện với hắn chẳng hề khách sáo chút nào, trước nay đều gọi thẳng tên húy của hắn, nhưng hắn cũng chẳng thèm để bụng.

Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn dừng lại trên gương mặt nàng, thanh âm bình tĩnh:

“Làm sao vậy?”

Lâm Oản Oản ngước mắt, nhìn khuôn mặt thanh tú của hắn rồi lại dời tầm mắt đi.

“Ta nhớ tới việc chàng nói với Cố Du rằng ta thích chàng từ trước, ta thích chàng khi nào chứ?”

Đôi mắt Tạ Cảnh Mục hơi nheo lại.

“Ý của Oản Oản là, nàng không thích cô sao?”

Lâm Oản Oản vươn ngón tay thon dài trắng nõn như ngọc, khẽ chọc vào ngực hắn: “Đừng có đánh trống lảng.”

Tạ Cảnh Mục nhìn thẳng phía trước, bế nàng lên xe ngựa.

“Nàng vốn thích cô, cùng cô lưỡng tình tương duyệt, cô không hề nói sai.”

Lâm Oản Oản bĩu môi.

Quả nhiên là tự luyến.

Nàng ngồi trong xe ngựa, nhắm mắt dưỡng thần.

Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên.

Hai người từng thật sự lưỡng tình tương duyệt.

Chỉ là, nàng không biết mà thôi...

...

Bên ngoài Lâm phủ, mọi người đang kiễng chân ngóng trông, cuối cùng cũng đợi được cỗ xe ngựa xa hoa rộng rãi kia.

Lưu Quang nhảy xuống xe trước, cầm ghế đẩu đặt ở bên hông xe ngựa.

Sau đó, Tạ Cảnh Mục bước xuống trước, rồi đứng sang một bên cẩn thận đỡ Lâm Oản Oản xuống.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt hắn trước sau như một đều dừng trên người Lâm Oản Oản.

Lâm Oản Oản vừa đứng vững sau khi xuống xe liền rút tay về, nhìn thấy Lý Hạnh Liên đang khóc đỏ cả mắt, trong lòng cũng xót xa, tựa như chim non về tổ mà lao tới.

“Mẫu thân.”

Lý Hạnh Liên ôm chặt lấy nàng, nhìn nàng từ trên xuống dưới.

“Con ơi, con...”

Con không phải chịu ấm ức gì chứ?

Nhưng Tạ Cảnh Mục đang đứng ngay bên cạnh, lời này bà không dám nói ra miệng.

Thế nhưng ý tứ bên trong thì ai cũng hiểu rõ.

Lâm Oản Oản mỉm cười lắc đầu, nước mắt lại chực trào ra.

“Không có đâu ạ.”

“Chàng...”

Lâm Oản Oản liếc nhìn Tạ Cảnh Mục ở phía sau, khẽ nói:

“Chàng đối xử với nữ nhi rất tốt.”

Đúng vậy, nếu không nhắc tới chuyện trên giường... thì hắn thật sự rất tốt.

Ngày ngày đều sai người mang tới cho nàng những gấm vóc xiêm y thượng hạng, cùng với vô số món đồ chơi quý hiếm lạ lẫm.

Ở Đông Cung, địa vị của nàng ngang hàng với Tạ Cảnh Mục, lại không bị những quy củ gò bó như hắn. Hắn từng nói, nàng có thể thỏa sức làm chính mình.

Vì thế, chuỗi ngày này của nàng cũng coi như dễ chịu.

Ngoại trừ việc không thể rời đi.

Mọi người cùng hành lễ với Tạ Cảnh Mục.

Khóe miệng hắn nở nụ cười, bảo mọi người bình thân.

Theo quy củ, thân phận hắn tôn quý nhất nên phải đi ở phía trước.

Thế nhưng Lâm Oản Oản đỡ Lý Hạnh Liên đi trước mặt hắn, hắn cũng chẳng buồn nói một lời.

Tất cả những điều này đều được Lâm Thanh Sơn cùng bọn người Lâm Tuyên Chi bất động thanh sắc thu vào đáy mắt.

Còn trong bữa tiệc, biểu hiện của Tạ Cảnh Mục càng không giống vị Thái tử thanh phong minh nguyệt cao cao tại thượng kia, mà trông như... một chàng rể hiền quấn quýt bên vợ.

Hắn tự nhiên gắp thức ăn cho Lâm Oản Oản, hơn nữa thịt cá đưa tới đều đã được tỉ mỉ gỡ sạch xương.

Thỉnh thoảng, gắp phải món không thích, chỉ cắn một miếng nhỏ là Lâm Oản Oản liền buông đũa.

“Không thích ăn.”

Tạ Cảnh Mục liền gắp lấy miếng đó, thong thả ung dung ăn hết.

Cảnh tượng này khiến đám người Lâm Thanh Sơn và Lâm Tuyên Chi kinh ngạc đến ngây người.

Chuyện này...

Không khó để nhận ra, ở Đông Cung, Oản Oản nhà bọn họ hẳn cũng được nuông chiều như vậy.

Nỗi căm phẫn dành cho Tạ Cảnh Mục lúc trước, giờ đây dần dần tan biến.

Dẫu sao thì dù có đổi sang người khác, e rằng cũng khó lòng làm được đến mức này.

Bọn họ im lặng dùng bữa.

Lâm Oản Oản rũ mi mắt, che đi vẻ tiếc nuối nơi đáy mắt.

Nàng là cố ý làm vậy.

Không cự tuyệt sự săn sóc của Tạ Cảnh Mục, thể hiện ra vẻ thuận theo dịu ngoan.

Một mặt là để hạ thấp cảnh giác của Tạ Cảnh Mục, khiến hắn tin rằng nàng đã chấp nhận số phận, định cùng hắn sống thật tốt, để hắn nới lỏng phòng bị mà dễ bề quay về Lâm phủ sau này.

Mặt khác, cũng là để cha mẹ yên tâm rằng nàng đang sống rất tốt.

Chỉ là...

Tính toán ngày tháng, chẳng bao lâu nữa nàng sẽ phải giả chết thoát thân.

Đến lúc đó, cha mẹ sợ rằng sẽ đau lòng khôn xiết...

Hiện giờ nàng cũng chỉ có thể khiến cha mẹ an lòng được vài ngày ngắn ngủi này mà thôi.

Ánh mắt Lâm Oản Oản thoáng vẻ ảm đạm.

“Sao vậy nàng?”

Tạ Cảnh Mục thấy sắc mặt nàng không đúng, liền khẽ giọng hỏi han.

Lâm Oản Oản chớp chớp mắt, nhỏ giọng đáp:

“Thiếp nhớ nhà.”

“Hiện giờ được trở về, cảm thấy có chút không dám tin.”

Tạ Cảnh Mục dịu dàng xoa đỉnh đầu nàng.

“Sau này nhớ nhà thì cứ trở về, ở lại chơi lâu một chút.”

Lâm Oản Oản gật đầu.

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 262