DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 264

1008 từ

Sắc mặt ông trắng bệch, nhìn Tuế An Viện gần như bị biến thành một lồng lửa khổng lồ, cõi lòng nguội ngắt như tro tàn.

...

Tại Đông Cung, đầu bếp đã bày biện xong thức ăn.

Tạ Cảnh Mục nhìn sắc trời bên ngoài.

“Sao Oản Oản vẫn còn chưa về?”

Hắn lắc đầu, dặn dò đầu bếp: “Bánh táo đỏ khoan hãy dọn lên, cứ để trong nồi giữ ấm, đợi Thái tử phi về rồi hẵng mang ra.”

Đầu bếp vâng lệnh.

Tạ Cảnh Mục đứng giữa sân, nhìn về phía cuối dãy hành lang dài, mong mỏi bóng hình quen thuộc trong tà áo đỏ kia xuất hiện.

Phía chân trời đằng xa, một làn khói đen cuồn cuộn bốc lên.

Nơi nào bị cháy sao?

Hắn hơi nhíu mày.

Lưu Quang mặt cắt không còn hột máu, dùng tốc độ nhanh nhất lao vào, ngay cả hành lễ cũng không kịp, hoảng hốt kêu lên với Tạ Cảnh Mục:

“Chủ tử, không xong rồi.”

“Tuế An Viện bốc cháy dữ dội, Thái tử phi... nàng ấy vẫn còn ở trong viện.”

Sắc mặt Tạ Cảnh Mục thoáng ngưng trệ, ngay sau đó trắng bệch không còn một giọt máu.

“Cái gì?”

Hắn hoàn toàn đánh mất phong thái điềm tĩnh thường ngày, điên cuồng lao thẳng ra ngoài.

Lưu Quang cũng vội vã đuổi theo hắn.

Đến cổng cung, hắn đoạt lấy một con ngựa, phi như bay về phía Lâm phủ.

Lưu Quang bám sát theo sau.

Sắc mặt Tạ Cảnh Mục tái nhợt, sống lưng tuy vẫn thẳng tắp nhưng mồ hôi lạnh đã ướt đẫm áo.

Càng đến gần Lâm phủ, ánh lửa ngút trời kia càng khiến tim hắn kinh hoàng run rẩy.

Tới bên ngoài Lâm phủ, đằng xa đã chật ních người xem.

Hắn phát động khinh công, trực tiếp phóng qua tường nhảy vào hậu viện Lâm phủ.

Trong viện, gần như toàn bộ gia nhân Lâm phủ đều đang dập lửa, Lưu Quang hẳn là đã phát tín hiệu nên ám vệ của Đông Cung cũng đều đang ra sức cứu hỏa.

Thế nhưng ngọn lửa quá hung tàn, hiện giờ mới chỉ dập tắt được cổng viện, còn gian phòng của Tuế An Viện thì đã hoàn toàn bị biển lửa nuốt chửng, người thường căn bản không thể bước chân vào.

Tạ Cảnh Mục đảo mắt nhìn một vòng, không thấy bóng dáng Lâm Oản Oản đâu, cảm giác như rơi thẳng vào hầm băng, cả người lạnh ngắt.

“Oản Oản đâu rồi?”

Hắn nhìn về phía Lý Hạnh Liên đang khóc đến không thành tiếng.

Lý Hạnh Liên không thể trả lời, chỉ khóc đến nghẹn thở, nhìn chằm chằm vào bên trong Tuế An Viện, miệng không ngừng gào khóc gọi tên Lâm Oản Oản.

Trước mắt Tạ Cảnh Mục tối sầm lại, suýt chút nữa ngã quỵ.

Lưu Quang kịp thời đỡ lấy hắn:

“Chủ tử.”

Tạ Cảnh Mục lấy lại thần trí, hất tay y ra, sải bước giật lấy thùng nước trong tay một người bên cạnh rồi trút thẳng lên đầu, cả người ướt sũng, sau đó lao như điên về phía Tuế An Viện.

Lưu Quang kinh hãi tột độ, phóng mình tới ôm chặt lấy hắn để ngăn lại:

“Chủ tử!”

“Không được!”

“Ngài không thể vào đó, lửa lớn thế này, vào là chết chắc!”

Tạ Cảnh Mục điên cuồng giãy giụa, đôi mắt đen kịt như mực, nghe vậy liền khựng lại một nhịp rồi nhìn trừng trừng vào y:

“Câm miệng!”

“Sẽ không chết!”

“Oản Oản của cô sẽ không chết!”

Nói xong, hắn tung một chưởng đánh văng Lưu Quang ra, rồi tiếp tục lao vào biển lửa.

Lưu Quang vội vàng bò dậy đuổi theo, gầm thét với đám ám vệ đang dập lửa:

“Người đâu, mau giữ Điện hạ lại!”

“Ngăn ngài ấy lại mau!”

Ở bên ngoài Tuế An Viện, Tạ Cảnh Mục bị đám ám vệ liều mạng ghì chặt, không thể tiến thêm dù chỉ nửa bước.

Hắn nhìn cánh cửa phòng cách đó không xa đang bị ngọn lửa thiêu đốt ngấu nghiến, dẫu còn một khoảng cách nhưng da mặt hắn đã bị hơi nóng phả vào bỏng rát.

Nhưng Oản Oản của hắn vẫn còn ở bên trong.

Nóng rát như thế này, nàng lại yếu mềm kiều diễm như vậy, chắc chắn sẽ đau đớn lắm đúng không?

Ánh mắt hắn run rẩy kịch liệt, nước mắt trào ra.

“Cô mệnh lệnh cho các ngươi, mau tránh ra hết cho cô!”

Hắn quát lớn:

“Cút hết đi!”

Vị Thái tử điện hạ vốn luôn thanh phong minh nguyệt, giờ đây bị đám ám vệ ôm chặt lấy ngăn cản, gương mặt vặn vẹo dữ tợn, chẳng còn chút bóng dáng cao quý tựa thần tiên ngày nào.

Đám người Lâm Thanh Sơn cũng bàng hoàng chấn động.

Ông vội vàng phân phó người bên cạnh:

“Mau, kéo Điện hạ ra ngoài mau!”

Ông đau lòng xót xa, nhưng vẫn giữ được chút lý trí.

Tạ Cảnh Mục là trữ quân một nước, tuyệt đối không thể xảy ra bất trắc gì.

Trong sân, Lưu Quang ôm chặt lấy Tạ Cảnh Mục, nghẹn ngào lên tiếng:

“Điện hạ, ngài phải nghĩ cho bản thân mình chứ.”

“Ngài phải bảo trọng thân thể của mình.”

“Nếu ngài xảy ra chuyện gì thì chúng thuộc hạ biết phải làm sao đây.”

Tạ Cảnh Mục đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm cánh cửa phòng Tuế An Viện, giọng khàn đặc đi:

“Nàng chết rồi, cô cũng chẳng thiết sống một mình.”

Tình yêu nảy nở từ những năm tháng bầu bạn sớm tối từ thuở nhỏ, sớm đã ăn sâu vào tận tủy xương.

Giờ đây rút bỏ nó đi, chính là nỗi đau thấu xương thấu thịt.

Đau đớn nhường này, chết đi âu cũng là một sự giải thoát.

Thế nhưng Lưu Quang không cho hắn cơ hội tìm đến cái chết.

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 264