Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 270
“Nô tỳ đi tiền trang rút một ít bạc.”
Nàng nhìn về phía con phố phồn hoa trong thành, hai bên đường tấp nập hàng quán, trên các bức tường cắm đầy cờ hiệu của các phường hội, vừa vặn có cả ký hiệu của ngân hiệu lớn.
Trước khi rời kinh thành, Lục Kiều đã lén gom toàn bộ số bạc Lâm Oản Oản tích góp đem gửi vào các ngân hiệu lớn. Khắp bờ cõi, các chi nhánh tiền trang đều có bạc nàng gửi, như vậy bất kể đi đến đâu cũng không phải lo lắng về chuyện ngân lượng.
Lâm Oản Oản gật đầu:
“Được.”
Có điều...
Nàng nghiêng đầu, nhìn cách ăn mặc của Lục Kiều rồi xoa cằm:
“Ngươi ăn mặc thế này mà đi thì không ổn đâu.”
...
Không lâu sau, tại tiền trang.
Một nam tử gầy gò, khuôn mặt nhỏ nhắn thô ráp vàng vọt nhưng lại khoác trên mình bộ cẩm y hoa lệ bước vào cửa.
Chưởng quầy đứng sau quầy, cau mày đánh giá “hắn”.
Ánh mắt gã dừng lại trên gương mặt thô kệch một thoáng, rồi khi nhìn xuống bộ gấm vóc đắt tiền kia, sắc mặt gã mới hòa hoãn đôi phần.
“Vị công tử này.”
Gã thận trọng mở lời dò hỏi:
“Ngài đến tiền trang là để rút tiền hay gửi tiền? Hay là... cầm cố đồ đạc?”
Thế nhưng gã thấy sau lưng Lục Kiều chẳng có lấy một gia nhân đi cùng, tay cũng không xách theo rương bạc, trông không giống kẻ đến gửi tiền.
Nhìn sắc mặt vàng vọt của Lục Kiều, gã cũng chẳng tin là đến rút món tiền lớn, theo thói thường liền đoán là kẻ sa sút đến cầm đồ.
“Nếu là cầm đồ thì bản tiệm...”
Nhắc đến chuyện cầm đồ, gã liền lộ ra dáng vẻ trịch thượng quen thuộc.
Lục Kiều chẳng buồn nhiều lời, từ trong ngực áo lấy ra một tấm lệnh bài tín vật.
“Ta đến rút tiền.”
Nàng đưa tấm lệnh bài cho chưởng quầy.
Tấm lệnh bài ánh lên sắc hoàng kim rực rỡ, chưởng quầy vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức biến đổi.
Gã vội vàng dùng hai tay đón lấy, cẩn thận nâng niu soi xét trong lòng bàn tay.
Sau khi xác định không có chút sai sót, gã lập tức khom lưng uốn gối, cả người toát lên vẻ cung kính tột cùng:
“Công tử, ngài muốn rút bao nhiêu?”
Lục Kiều nhớ kỹ lời Lâm Oản Oản dặn dò, không được rút quá nhiều, chỉ cần đủ cho hai người chi tiêu thoải mái trong thời gian này là được.
Rút quá nhiều tiền mặt sẽ rất dễ bị kẻ xấu để mắt tới.
Nghĩ đoạn, nàng mở miệng nói:
“Mười ngàn lượng vàng đi.”
Chưởng quầy nghe xong thì sững sờ chết lặng.
Không phải vì tài khoản này không có đủ tiền, mà là vì chi nhánh nhỏ này của gã không thể nào gom đủ ngần ấy vàng mặt trong chốc lát.
Trời đất ơi, ngay cả cửa tiệm làm ăn phát đạt nhất đất Thúy Thành này thì lợi nhuận ròng cả năm cũng chưa nổi hai trăm lượng vàng.
Mở miệng một cái đòi mười ngàn lượng vàng thực sự đã vượt xa sức chứa của tiền trang nhỏ này.
Gã lau mồ hôi lạnh trên trán:
“Công tử, món tiền này quá lớn, cần phải điều động ngân lượng từ các phân hiệu lân cận.”
“Hay là ngài nán lại chờ ba ngày, ta sai người phi ngựa hỏa tốc về kinh thành một chuyến để chuyển bạc tới?”
Vừa nghe đến hai chữ “kinh thành”, mắt Lục Kiều liền co rút lại:
“Không cần!”
Nàng cự tuyệt quá dứt khoát khiến chưởng quầy ngẩn người:
“Sao... sao thế ạ?”
Lục Kiều rũ mắt, trầm giọng nói:
“Ta đang có việc gấp, không đợi lâu được. Ngươi xem trong kho hiện có bao nhiêu thì cứ chi bấy nhiêu cho ta.”
Chưởng quầy vội vã gật đầu lia lịa.
Một lát sau, Lục Kiều mang theo ba ngàn lượng vàng bằng ngân phiếu bước ra khỏi tiền trang.
Nàng rất cẩn thận, bảo đổi đủ cả ngân phiếu mệnh giá lớn lẫn nhỏ để tiện bề mua sắm dọc đường.
Lâm Oản Oản đứng chờ dưới bóng cây râm mát cách đó không xa.
Ánh mắt nàng vẫn luôn dõi theo từng cử động của Lục Kiều bên trong.
Từ lúc thấy Lục Kiều bị chưởng quầy khinh thường cho đến khi gã khúm núm khom lưng cung phụng.
Lâm Oản Oản mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ở đời đúng là trước kính áo lụa sau mới kính người.
Thuốc dịch dung Lục Kiều chuẩn bị tốt thì có tốt thật, nhưng lại có phần hơi quá tay.
Sắc mặt hai người lúc này trông chẳng khác nào dân tị nạn đói ăn chứ chẳng giống nông phụ bình thường.
Nàng chỉ sợ Lục Kiều vừa bước chân vào tiền trang liền bị đám gia đinh cầm gậy đuổi thẳng cổ.
Nếu chẳng may bị kẻ xấu cướp mất tín vật thì coi như mất trắng gia sản.
Bởi vậy nàng mới bảo Lục Kiều dùng số bạc vụn còn lại mua một bộ gấm vóc đàng hoàng, lại sợ nữ nhi dễ bị dòm ngó nên mới chọn y phục nam tử.
Bây giờ bôn ba bên ngoài, nàng đã không còn là vị đích nữ cành vàng lá ngọc có phủ Thừa tướng chống lưng nữa.
Hiện tại nàng không có thân phận thế gia, thậm chí hành tung còn chẳng được tự do bằng thứ dân áo vải.
Nàng nhất định phải cẩn trọng từng bước đi.
Lục Kiều bước nhanh về phía Lâm Oản Oản, thở hắt ra một hơi rồi cười tít mắt:
“Cô nương, xong xuôi rồi ạ.”
Nàng vỗ vỗ lồng ngực, mắt sáng rực lên: