Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 273
Tạ Cảnh Mục nghiến răng, gằn từng chữ một:
“Tra toàn bộ sổ sách tài sản của Thái tử phi.”
...
Khi Lục Kiều trở về thì trời đã chập choạng tối.
Lúc ấy Lâm Oản Oản cũng vừa mới tỉnh giấc.
Bước chân Lục Kiều vô cùng vội vã, trên lưng đeo một chiếc tay nải nhỏ bằng vải bố.
Nàng bước vào phòng, cẩn thận nhìn ngó xung quanh hành lang rồi mới khép chặt then cài cửa lại.
“Cô nương.”
Nàng bước nhanh tới trước mặt Lâm Oản Oản, mở tay nải ra, bên trong xếp đầy ắp những xấp ngân phiếu dày cộp.
“Tổng cộng được hai mươi vạn lượng vàng.”
Nàng mím môi áy náy:
“Đây là toàn bộ số tiền mặt có thể rút ra tại các phân hiệu quanh đây rồi ạ, nếu muốn lấy thêm thì phải đợi tổng hiệu kinh thành điều tiền tới, ít nhất cũng mất ba ngày đường.”
Lâm Oản Oản thầm tính toán lại, phát hiện vẫn bị thâm hụt mất chừng năm vạn lượng hoàng kim.
Đó đều là mồ hôi nước mắt nàng cẩn thận tích cóp từng đồng từng cắc từ thuở nhỏ tới giờ.
Mang danh quý nữ khuê các, nàng rất ít khi tiêu pha hoang phí vào trang sức lụa là, phần lớn đều âm thầm gửi tiết kiệm, nhờ thế mới gom góp được khối gia sản kếch xù bực này.
Chỗ tiền này có lẽ chẳng thấm vào đâu so với quốc khố, nhưng cũng đủ để nàng và Lục Kiều sống sung túc ba đời không hết.
“Đủ rồi.”
Lâm Oản Oản khẽ gật đầu:
“Chừng này là đủ tiêu rồi.”
“Không thể vì tiếc số bạc lẻ kia mà chần chừ để rồi bị tóm gáy giải về kinh thành, thế thì mất cả chì lẫn chài.”
“Ngươi nghỉ ngơi một chút đi, sáng sớm mai chúng ta lập tức lên đường.”
Nàng nhìn sắc mặt mệt mỏi của Lục Kiều, không khỏi xót xa:
“Đói bụng lắm rồi phải không? Ta bảo tiểu nhị mang chút đồ ăn nóng lên, ngươi ăn xong rồi tắm rửa nghỉ ngơi cho lại sức.”
Lục Kiều lắc đầu xua tay:
“Lúc chờ bọn họ gom tiền ở các tiệm, chưởng quầy có dọn ra rất nhiều điểm tâm ngon, nô tỳ đã ăn no căng cả bụng rồi ạ.”
Nàng khẽ hắng giọng một tiếng:
“Lúc nãy nô tỳ còn tranh thủ chợp mắt được một lúc, giờ người vẫn còn tỉnh táo lắm.”
Lâm Oản Oản gật đầu, bảo nàng ngồi xuống nghỉ ngơi. Sau đó, nàng rút vài tờ ngân phiếu cất cẩn thận vào trong áo lót.
Lại chia nhỏ vài tờ khác giấu rải rác ở những góc kín đáo trong hành lý và gấu áo.
Làm như vậy, lỡ dọc đường có gặp phải bất trắc đánh rơi tay nải thì cũng không đến mức trắng tay lưu lạc đầu đường xó chợ.
Thúy Thành từng có thời gian chìm trong u ám, dân chúng lầm than oán thán khôn xiết bởi sự cấu kết làm loạn giữa cựu Tri phủ Trần Văn Sinh và tên đầu sỏ thổ phỉ Chu Định Thiên.
Kể từ lần Tạ Cảnh Mục thân chinh dẹp loạn, Trần Văn Sinh bị bãi chức tống giam, triều đình lại phái một vị Tri phủ thanh liêm tới tiếp quản, Thúy Thành mới thực sự tìm lại được cảnh thái bình yên ả.
Lưu dân từ khắp nam bắc bốn phương đổ về đây an cư lạc nghiệp, mang theo cả những sản vật và phong tục mới lạ từ muôn nơi tụ hội.
Trên con phố buôn bán sầm uất mới mở của Thúy Thành, hàng quán san sát mọc lên như nấm, phần lớn đều do những di dân dựng nghiệp mở ra. Tuy nhìn qua có phần lộn xộn với đủ loại đồ ăn thức uống, gấm vóc lụa là và đồ chơi dân gian, nhưng lại bừng lên sức sống dạt dào. Khi màn đêm buông xuống, cả con phố rực rỡ ánh đèn lồng, tiếng rao hàng lanh lảnh rộn ràng, lũ trẻ con tay cầm kẹo hồ lô đuổi bắt nhau ríu rít, trên vách tường treo những chiếc đèn kéo quân rực rỡ, nhìn từ xa ngập tràn hơi thở ấm áp chốn nhân gian.
Lâm Oản Oản thay một bộ váy dài màu thanh trà trang nhã, mái tóc búi gọn gàng đơn sơ, không cài cắm trâm ngọc quý giá mà chỉ điểm xuyết một chiếc trâm bạc gắn tua rua thanh mảnh.
Đôi mắt nàng sáng ngời như sao mai, khóe môi khẽ mím lại. Dẫu làn da đã bị nước thuốc làm cho xỉn màu và thô ráp đi vài phần, nhưng dưới ánh đèn lồng mờ ảo, dáng người yểu điệu thướt tha của nàng vẫn khiến người qua đường không kìm được mà ngoái lại nhìn thêm vài bận.
Thế nhưng chỉ cần nhìn rõ gương mặt vàng vọt kia, người ta liền mất đi vài phần hứng thú, chẳng buồn ngắm nghía thêm dung mạo của nàng nữa.
Lục Kiều đã thay lại xiêm y nữ tử, khoác bộ váy áo màu lam mộc mạc, cẩn thận từng bước theo sát bên cạnh nàng.
“Cô nương, sao người lại muốn ra ngoài vào lúc này?”
Lục Kiều cảnh giác nhìn quanh quất, hạ thấp giọng hỏi:
“Người muốn dùng thứ gì cứ dặn dò nô tỳ một tiếng, nô tỳ đi mua về cho người là được mà.”
Lâm Oản Oản lắc đầu cười khẽ:
“Nghe nói nơi này tụ hội người dân từ khắp nam bắc bốn phương, vừa hay nhân cơ hội này dò la tin tức một chút, xem chặng dừng chân tiếp theo của chúng ta nên đi về hướng nào.”
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, nhìn về phía một sạp bánh ngọt đang bốc khói nghi ngút phía trước rồi bước tới: