Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 294
Lâm Oản Oản hạ giọng nói:
“Công văn vẫn còn trên người ngươi chứ?”
Lục Kiều gật đầu:
“Cô nương yên tâm, thứ này nô tỳ luôn mang theo bên mình.”
Lâm Oản Oản khẽ cười.
Hai người tuy đã mất xe ngựa, cũng mất hết chăn màn quần áo, nhưng chỉ cần có bạc và công văn thì đi đến đâu cũng có thể sống sót được.
“Biết trước thế này thì đã không đến đây rồi...”
Lâm Oản Oản bước đi trong rừng, giẫm lên những cành cây khô và lá rụng, phát ra những tiếng xào xạc.
Nàng khẽ lẩm bẩm.
Lục Kiều cũng thở dài một tiếng.
Ở bên ngoài bìa rừng, do không có Lục Kiều điều khiển, con ngựa kia rất nhanh đã dừng lại.
Lưu Xuân phát hiện trên xe ngựa không một bóng người, lập tức quay đầu ngựa trở lại, ở khúc cua đã nhìn thấy dấu vết nhảy xe.
Ánh mắt gã lạnh lùng nhìn về phía cánh rừng trước mặt:
“Dám nhảy xe cơ đấy.”
“Đuổi theo!”
Bọn chúng vừa định xông vào trong rừng thì một mũi tên xé gió từ đằng xa bay tới.
Vút!
Mũi tên cắm thẳng vào ngực một tên đang định bước chân vào rừng.
Hắn còn chưa kịp phản ứng thì hai mắt đã trợn trừng, ngã gục xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ.
“Ai?!”
Lưu Xuân kinh hãi, mấy tên còn lại vội vàng tụ lại một chỗ, tay lăm lăm đao kiếm, cảnh giác nhìn quanh.
“Lén la lén lút tính là bản lĩnh gì? Là ai? Cút ra đây!”
Gã nghiến răng, giọng nói đã bắt đầu run rẩy.
Trên đời chẳng có ai là không sợ chết.
Dù đã quen tay chém giết, nhưng khi tận mắt nhìn thấy huynh đệ của mình chết ngay trước mặt, chạm phải đôi mắt trừng trừng kia, gã vẫn cảm thấy sởn gai ốc.
Gã cảnh giác nhìn khắp xung quanh, không biết kẻ địch rốt cuộc đang ẩn nấp ở phương hướng nào.
“Chết đến nơi rồi mà khẩu khí vẫn không nhỏ nhỉ.”
Một giọng nói lạnh như băng từ cách đó không xa vang lên.
Lưu Xuân bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, liền thấy từ một góc rừng có một đội ngũ đang bước ra.
Dẫn đầu là một nam tử mặc ngân bạch chiến giáp.
Diện mạo của hắn cực kỳ tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan tinh xảo, vóc dáng cao ráo đĩnh bạt như tùng như bách.
Mấy tháng ở biên ải đã mài giũa thiếu niên lang từng một thời áo gấm ngựa hoa năm xưa trở nên càng thêm chín chắn, trầm ổn.
Trên người hắn đã bớt đi vẻ kiêu ngạo của con em thế gia môn phiệt, thay vào đó là sự trầm tĩnh cùng khí thế uy nghiêm nhiếp người.
Hắn của hiện tại tựa như một vị tướng quân đã từng trải qua trăm trận chiến.
Mà sự thật đúng là như vậy.
Kể từ ngày đến biên ải, chưa có ngày nào hắn được thanh nhàn. Những ngày tháng ngủ đến khi mặt trời lên cao, tỉnh dậy là cưỡi ngựa ngao du năm xưa đã một đi không trở lại.
Cục diện biên ải vô cùng phức tạp, vốn dĩ đã có người nắm quyền quản lý quân đội, dẫu hắn mang theo mệnh lệnh của triều đình tới đây cũng không dễ dàng khiến người khác phục tùng.
Tướng quân biên ải lại càng khắt khe với hắn muôn phần, liên tục giao cho hắn xử lý mấy việc khó khăn.
Trông hắn có vẻ hòa nhã, nhưng khi đụng phải chuyện lớn thì hắn lại giống hệt Cố lão tướng quân năm xưa, ít nói cười, sát phạt quyết đoán. Liên tiếp xử lý êm thấm mấy vụ việc, uy danh của hắn đã được khẳng định, dần dần đứng vững gót chân ở biên ải và bắt đầu kế hoạch báo thù.
Kẻ mang chứng cứ thư từ qua lại trong vụ bắn lén ở ngoại ô kinh thành hòng hủy hoại chiến mã năm xưa hắn đã điều tra rõ, tên là Bùi Thanh.
Những kẻ trong quân có qua lại với Bùi Thanh đều bị hắn từng người một xử tử.
Mà Bùi Thanh cũng bị hắn dồn ép đến mức phải trốn vào trong núi non hiểm trở, hắn bèn dẫn người ẩn nấp trong bóng tối, ngày đêm tuần tra qua lại.
Hôm nay, nhìn thấy đám người Lưu Xuân cầm đao kiếm với bộ dạng hung hăng muốn giết người, chẳng hiểu sao hắn lại ra mặt.
Cứ coi như thay trời hành đạo đi.
“Bản tướng quân đã xuất hiện rồi, ngươi định thế nào?”
Cố Du bước tới trước mặt gã, khẽ nhếch môi.
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, Lưu Xuân sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.
Mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm sau lưng gã.
Sao lại đụng phải người của quan phủ thế này?
Các thế lực trong Trường Nhạc thành rắc rối phức tạp, chẳng chịu sự quản thúc của ai, dẫu có mắng Thánh Thượng máu chó đầy đầu thì cũng chẳng ai buồn quản.
Dù sao cục diện biên ải cũng hỗn loạn, không ai rảnh rỗi mà dòm ngó bọn họ.
Nếu thực sự vì mấy chuyện này mà giết người thì triều đình trái lại còn mang tiếng xấu.
Nhưng khi đối mặt trực tiếp với quan binh, bọn chúng vẫn phải biết đường mà thu mình lại, mở miệng khen ngợi đương kim hoàng thượng anh minh thần võ.
Những điều dơ bẩn xấu xa cứ giấu đi trước đã, đó đều là những quy tắc ngầm mà ai cũng hiểu rõ trong lòng.
Nhưng hôm nay...
Nhìn thanh đao trên tay mình, Lưu Xuân lập tức vứt phăng cây đao xuống đất:
“Quan gia!”
Gã quỳ rạp xuống, vẻ kiêu ngạo hung hãn trên mặt biến mất không còn tăm tích, thay vào đó là một nụ cười nịnh bợ lấy lòng: