Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 310
Gã không lên tiếng, tên thị vệ bèn hạ thấp giọng nói:
“Nếu dừng dập lửa thì ngọn lửa cũng chẳng ảnh hưởng tới chúng ta, nhưng nếu Cố Du đuổi tới thì chắc chắn sẽ không thể làm ngơ trước đám cháy, như vậy có thể kìm chân bọn họ.”
Ý tứ trong lời nói là gã muốn mượn đám cháy này để vây khốn Cố Du.
Dù không thể bắt trọn toàn bộ thì cũng có thể cản bước được hơn nửa quân số.
Gã không tin Cố Du có thể trơ mắt nhìn cánh rừng bạt ngàn này bị lửa thiêu rụi.
Nghĩ đến đây, mắt tên thị vệ sáng rực lên, cười nói:
“Chúng ta phóng thêm vài mồi lửa ở chỗ khác nữa, cho bọn chúng sưởi ấm thân thể cho đàng hoàng.”
Bùi Thanh dừng bước, quay đầu nhìn gã, đôi mắt đen sâu thẳm trầm tĩnh, không lộ chút cảm xúc nào.
Bị Bùi Thanh nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng tên thị vệ bắt đầu thấy rợn tóc gáy.
“Chủ tử...”
Gã ngập ngừng:
“Chủ tử, thuộc hạ nói sai điều gì sao?”
Bùi Thanh cười khẽ.
Ánh mắt gã sắc bén như lưỡi dao, lộ rõ hàn quang:
“Ngươi tưởng ta là kẻ ngu xuẩn chắc?”
“Thủ đoạn bẩn thỉu này ngươi nghĩ ra được, chẳng lẽ ta không nghĩ ra?”
“Nhưng cái trò hại người không ích mình này, ngươi có biết dãy núi này trải dài bao xa không? Trong đó có bao nhiêu muông thú, bao nhiêu thợ săn sinh sống?”
“Bao nhiêu bách tính dựa vào dãy núi này để mưu sinh qua ngày?”
“Một câu châm lửa của ngươi, nếu thiêu rụi hết thì dãy núi này cả trăm năm sau cũng không thể khôi phục lại được. Ngươi muốn biến ta thành tội nhân thiên cổ đấy à?”
Bùi Thanh gằn từng chữ, đến câu cuối cùng, giọng nói đã mang theo hàn ý thấu xương.
Lưng tên thị vệ ướt đẫm mồ hôi lạnh, mặt mày trắng bệch, lập tức quỳ sụp xuống đất:
“Là thuộc hạ nói sai rồi.”
Bùi Thanh không thèm nhìn gã nữa, xoay người bước đi:
“Không phải ngươi nói sai, mà là tâm địa của ngươi méo mó.”
“Trong khu rừng này đã diễn ra bao nhiêu trận chiến? Ta đếm còn không xuể, nhưng chưa từng có ai nghĩ ra cái trò bỉ ổi là phóng hỏa thiêu rụi cả cánh rừng như thế này.”
“Đến địa điểm tiếp theo, tự mình đi lĩnh hai mươi quân côn.”
Gã cất bước bước lên xe ngựa, rồi quay đầu liếc nhìn Lâm Oản Oản, giọng điệu lạnh nhạt:
“Đi thôi, Thái tử phi.”
Lâm Oản Oản sờ sờ mũi, cất bước đi theo gã.
Tuy nhiên, sau khi nghe những lời gã vừa nói, ánh mắt Lâm Oản Oản nhìn gã đã bớt đi vài phần lạnh lẽo.
Kẻ này...
Xem ra có chút không giống với những gì nàng tưởng tượng.
Khi phóng hỏa, thực ra nàng cũng vô cùng do dự.
Nàng muốn dùng cách này để báo tin cho Cố Du, để chàng biết được vị trí của Bùi Thanh.
Nàng muốn lập công chuộc tội.
Dãy núi này trải dài mênh mông, Bùi Thanh dẫn người trốn vào đây thì Cố Du muốn bắt được gã chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nàng có cơ hội, đương nhiên muốn giúp đỡ Cố Du một tay.
Thế nhưng nàng cũng sợ núi rừng bốc cháy dữ dội, đắn đo suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn quyết định làm liều!
Nếu có thể thiêu chết tên khốn Bùi Thanh này thì đương nhiên là tốt nhất.
Bằng không, ánh lửa cũng có thể chỉ điểm vị trí cho Cố Du.
Bọn họ chạy chưa được bao xa, người của Cố Du nhất định có thể lập tức phát hiện ra ánh lửa mà bao vây lại đây.
Bảo người của Cố Du dập lửa cũng không phải việc khó, chàng tuyệt đối sẽ không bỏ mặc đám cháy.
Thế nhưng nàng không ngờ tới việc Bùi Thanh lại lập tức lựa chọn dập lửa...
Gã không hề nhẫn tâm bỏ mặc sinh linh trong cánh rừng này, cũng không lựa chọn phó mặc hy vọng vào tay Cố Du.
Trận chiến giữa gã và Cố Du, gã không muốn liên lụy đến kẻ vô tội.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Lâm Oản Oản lại khinh bỉ bĩu môi.
Bản thân nàng cũng vô tội lắm chứ bộ.
Bước lên xe ngựa, Lâm Oản Oản nhìn thấy Bùi Thanh đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần bên trong.
Dường như gã rất mệt mỏi nên cũng chẳng còn hơi sức đâu mà giáo huấn nàng.
Lâm Oản Oản chọn một vị trí cách gã xa nhất rồi ngồi xuống, cũng định bụng chợp mắt nghỉ ngơi một lát.
“Rửa mặt đi.”
“Trông khó coi chết đi được.”
Giọng nói của gã vang lên, xuyên thẳng vào tai nàng giữa không gian u ám, kín mít trong khoang xe ngựa.
Lâm Oản Oản ừ một tiếng rồi bước tới trước chậu đồng.
Tên thị vệ của gã rất biết điều, nước trong chậu đồng đã được thay bằng nước sạch sẽ, hơn nữa vẫn còn âm ấm.
Nàng rửa sạch tro đen trên mặt, nước trong chậu cũng chuyển sang màu đen ngòm.
Nàng cầm khăn lau khô mặt rồi lại ngồi trở về chỗ cũ.
“Có phải nàng rất muốn giết ta không?”
Đột nhiên, Bùi Thanh mở miệng hỏi một câu.
Lâm Oản Oản quay đầu nhìn gã.
Gã đã mở mắt, đôi con ngươi đen nhánh nặng nề nhìn chằm chằm về phía nàng.
Lâm Oản Oản không nói gì.
Nàng không định nói dối, mà có lừa thì gã cũng chẳng thèm tin.
Bảo không muốn giết gã thì có quỷ mới tin.
Lâm Oản Oản cụp mắt xuống, Bùi Thanh lại khẽ cười mỉa mai: