Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 323
Thỉnh thoảng hắn lại mở một lọ, rắc chút bột gia vị lên trên thân gà nướng.
“Hộp gia vị này là một năm trước ta tình cờ mua được từ một thương nhân Tây Vực, định bụng cất vào ngăn bí mật trên xe ngựa, ngẫu nhiên ra ngoài săn bắn nướng thịt sẽ dùng tới, vừa tao nhã lại vô cùng tự tại.”
“Nhưng mãi cho tới tận bây giờ vẫn chưa từng dùng qua.”
Vừa nói, hắn vừa cầm lấy một lọ bột ớt.
Đang định rắc lên thì hắn thoáng khựng lại, quay đầu nhìn sang Lâm Oản Oản:
“Có ăn cay được không?”
Lâm Oản Oản gật đầu lia lịa:
“Được chứ!”
Câu nói này nàng thốt ra hoàn toàn từ tận đáy lòng.
Nàng ăn cay cực kỳ giỏi đấy nhé!
Hồi còn ở Lâm phủ, khẩu vị nàng thích nhất chính là cay!
Chỉ là sau khi rời kinh thành, vị cay nồng đã trở thành thứ xa xỉ phẩm.
Ớt cay cũng giống như hồ tiêu, đều là những thứ đắt đỏ, tiệm ăn nhỏ bình thường tuyệt đối không bao giờ dùng đến.
Nàng dọc đường toàn ăn uống đạm bạc, miệng lưỡi nhạt thếch đến mức phát ngấy...
Giờ đây rốt cuộc cũng thấy ớt cay, nàng không kìm được mà mở miệng dặn dò:
“Cho nhiều một chút nha.”
Bùi Thanh khẽ mỉm cười:
“Quý nữ xuất thân thế gia, ai nấy đều mười ngón tay không dính nước mùa xuân, ngươi thì hay rồi, biết cưỡi ngựa, chẳng sợ thấy cảnh giết người, lại còn nhận biết được dược liệu, giờ còn thích ăn cay nữa, quả thực chẳng giống những người khác chút nào.”
Vừa nói, hắn vừa rắc thật nhiều bột ớt lên.
Con gà nướng vàng ruộm lập tức phủ thêm một lớp sắc đỏ nhạt.
Một luồng hương cay nồng sực thẳng vào mũi.
Lâm Oản Oản thỏa mãn thở dài một hơi, dáng vẻ cũng thả lỏng đi rất nhiều.
“Thực ra vốn dĩ ta đâu có biết.”
Nàng thuận miệng đáp:
“Ban đầu ta chẳng muốn học cưỡi ngựa đâu, mệt chết đi được...”
Nhưng nghĩ đến việc sau này sớm muộn gì cũng phải rời khỏi kinh thành, trải qua những ngày tháng trốn chạy lưu vong, thế nên nàng mới cắn răng âm thầm luyện tập cho thuần thục.
Còn việc nhận biết thảo dược, trước kia nàng cũng nào có biết.
Chẳng qua là đợt trước thấy Triệu Tuệ Tâm cùng đại ca bàn luận về thảo dược, nàng mới nảy ra ý định tìm vài quyển sách dạy về thảo dược để cẩn thận học hỏi.
Nhỡ đâu sau này trên đường đào tẩu bị thương, lại chẳng dám vào hiệu thuốc vì sợ bị truy nã, một vết thương nhỏ cũng có thể lấy mạng nàng thì biết làm sao?
Vì thế, trong khoảng thời gian đó, nàng có thể nói là vô cùng chăm chỉ, ôm bản đồ địa lý để ghi nhớ, nghiền ngẫm những phương thuốc thảo dược tối nghĩa khó hiểu, cố gắng ghi nhớ hết các loại thảo mộc bên trong.
Từng chuyện, từng việc một.
Đến tận bây giờ, quả thực đều đã phát huy tác dụng.
Gà đã nướng xong, lớp da vàng giòn tươm mỡ, bên trên ánh lên sắc đỏ nhạt, hương thơm ngào ngạt bay xa khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi.
Bùi Thanh xé một chiếc đùi gà xuống.
Dùng tờ giấy trắng mà thị vệ mang tới bọc lại cẩn thận rồi đưa cho Lâm Oản Oản:
“Cầm lấy.”
Lâm Oản Oản gật đầu nhận lấy, sau đó quay sang nhìn Lục Kiều:
“Ta chia cho ngươi...”
Sắc mặt Bùi Thanh bỗng lạnh tanh:
“Khoan đã.”
Lâm Oản Oản mím môi.
Nàng biết gà nướng quý giá, nhưng nàng chia phần của chính mình cho Lục Kiều thì có ảnh hưởng gì tới hắn đâu chứ...
Bùi Thanh xé đầu gà, cổ gà và cả cánh gà đưa cho Lục Kiều.
Thần sắc hắn vô cùng nhạt nhòa:
“Ăn đi.”
Lâm Oản Oản ngơ ngác dừng lại.
Lục Kiều rụt rè nhìn hắn một cái, sau đó mới dám nhận lấy phần thịt.
Hai tay nàng dính đầy dầu mỡ, trong lòng bàn tay toàn là thịt gà, nàng cúi đầu gặm lấy gặm để, chẳng màng đến hình tượng nữa.
“Cô nương, ngon quá!”
Nàng vừa thỏa mãn vừa mơ hồ lẩm bẩm.
Lâm Oản Oản khẽ nhếch môi, đưa mắt nhìn sang Bùi Thanh.
Hắn xé một miếng thịt gà bỏ vào miệng ăn, nhưng tuyệt nhiên không hề chạm vào chiếc đùi gà còn lại.
“Ngươi ăn đi, không đủ vẫn còn.”
Hắn ôn tồn bảo.
Lâm Oản Oản mím môi, không nói thêm lời nào nữa, cụp mắt cắn một miếng thịt. Vị thơm nồng lan tỏa khắp khoang miệng, hương vị lưu lại vương vấn nơi đầu lưỡi.
Tay nghề của hắn quả thực không tồi, so với Cố Du năm đó cũng chẳng hề thua kém.
Chỉ tiếc hắn không phải là Cố Du...
Lâm Oản Oản ăn hết chiếc đùi gà, bỗng cảm thấy bụng mình đã no căng một cách kỳ lạ.
Nàng rơi vào trầm mặc.
Lên đường bôn ba quá lâu đã khiến dạ dày nàng bị thu nhỏ lại rồi.
Nàng đứng dậy, thở dài một hơi, quay trở lại xe ngựa nghỉ ngơi.
Lục Kiều vội vàng chạy theo sau nàng.
Thấy nàng bảo đã no, Bùi Thanh cũng không hề động đến chiếc đùi gà còn lại.
Bụng hắn réo lên hai tiếng, hắn liền ăn sạch chỗ thịt còn dư, riêng chiếc đùi gà thì tìm một tờ giấy trắng dày bọc cẩn thận lại rồi cất vào trong ngực áo.
Trên xe ngựa, Lục Kiều dùng chậu nước hơi ngả xanh kia để rửa sạch dầu mỡ dính trên tay.
Nàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Oản Oản, thỏa mãn xoa xoa bụng: