DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 17

1013 từ

“Đã đến đây một chuyến không dễ dàng, sẵn tiện lão thần bắt mạch luôn cho Sở đại nhân. Nghe Tua cô nương nói dạo gần đây khẩu vị của ngài không được tốt.” Liễu thái y vừa nói vừa tự mình kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống trước sập, chìa tay về phía Sở Khanh.

Sở Khanh thầm nghĩ lão già này trước khi tới đây chắc chắn đã ăn thịt.

Ngửi thấy mùi thịt nồng nặc, trong cổ họng nàng dâng lên cảm giác buồn nôn, thiếu chút nữa lại nôn ra ngoài.

“Đại nhân nếu không phối hợp, hạ quan trở về khó lòng phục mệnh...” Liễu thái y khó xử nhìn Sở Khanh, lấy tay vuốt vài cọng râu bạc lơ thơ dưới cằm.

Lão già họ Liễu này quả thực khó đối phó vô cùng.

Liễu thái y là người cũ trong cung, cũng là thân tín của Lý Huyên, lão đã ra tay thì tuyệt đối không chịu trở về tay trắng.

Cái mạch này, hôm nay nhất định lão phải bắt bằng được.

“Chờ một chút, ta đi rửa tay đã.” Sở Khanh nhớ tới Quế thúc từng dạy nàng châm cứu, trong đó có phương pháp châm cứu biến đổi mạch tượng.

Trước mắt Quế thúc không có ở trong phủ, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Lúc này, nha hoàn Tua bưng trà đi tới.

Nàng ta ngửi thấy mùi thịt tanh trên người Liễu thái y, nhịn không được buông khay trà, gục bên gốc cây nôn khan mấy tiếng.

Trùng hợp Sở Khanh trở về, nghe thấy động tĩnh liền liếc mắt nhìn qua.

Tua xoay người muốn chạy nhưng bị hộ vệ của Sở Khanh bắt lấy, tóm chặt cổ tay đẩy đến trước mặt Sở Khanh.

“Đại nhân xin lỗi, nô tỳ phụ lòng tốt của ngài, cầu xin đại nhân tha mạng.” Tua bị dọa đến run rẩy quỳ xuống, đầu đập chan chát xuống nền đá xanh, chẳng mấy chốc đã sưng lên một cục u to tướng.

Cái dập đầu này đập rất thật thà, không giống giả vờ.

Đầu óc Sở Khanh xoay chuyển bay nhanh, cảm thấy sự việc không hề đơn giản, chỉ là nôn mấy tiếng mà sợ đến mức này sao.

Nha đầu Tua này chẳng lẽ là đã mang thai?

“Liễu thái y, mau xem giúp nàng một chút, đây là tỳ nữ ta yêu thích nhất, phiền ngài xem cho kỹ.” Sở Khanh vội vàng kéo Tua dậy, đẩy đến trước mặt Liễu thái y.

Liễu thái y bắt mạch trên cổ tay Tua, một lúc lâu sau mới lén nhìn về phía Sở Khanh.

Sở Khanh là cận thần của Thiên tử, những kẻ trong kinh thành chẳng ai là không muốn nịnh bợ.

Các cô nương hết lượt này đến lượt khác được đưa tới, nhưng Sở Khanh lần nào cũng lấy nha hoàn Tua ra qua loa cho xong chuyện.

Mọi người trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, đều cho rằng Sở Khanh muốn nâng đỡ nha hoàn này lên vị trí Ngự sử phu nhân, cho nên mới không để mắt đến những cô nương khác.

“Sở đại nhân, ngài đã từng triệu nha đầu này thị tẩm chưa?”

“Chưa từng.”

“Vậy... Ta mượn một bước nói chuyện.” Liễu thái y thấy nét mặt Sở Khanh kinh ngạc, nghĩ rằng nàng chắc chắn không biết chuyện Tua ăn cơm trước mõm này.

Bất quá chỉ là một tỳ nữ, muốn ngủ mà còn nhẫn nại được, quả thật là bậc quân tử trong đời.

“Được.” Sở Khanh ngoan ngoãn đi theo, đoán ra nha đầu này phỏng chừng là đã mang thai.

Gan to bằng trời, dám ở ngay dưới mắt nàng pha trộn với người khác.

Tua là mật thám của Kiến Nguyên Đế Lý Huyên, đứa nhỏ này e là không thoát khỏi liên quan tới hắn.

Nghĩ đến những lời âu yếm ngày xưa hắn nói rằng chỉ thích một mình nàng, sẽ không chạm vào người nữ tử khác, nàng chỉ thấy mỉa mai.

Được vua sủng ái cũng chẳng thể tin tưởng được.

Liễu thái y nhìn chằm chằm Sở Khanh, ấp úng muốn nói lại thôi, trong đôi mắt đục ngầu đong đầy sự đồng tình: “Thật không dám giấu giếm, vừa rồi ta bắt mạch cho nha hoàn bên cạnh ngài, phát hiện nàng ta đã có thai được hai tháng. Xem ra, đứa nhỏ này không phải của ngài.”

“Có thai?” Sở Khanh mặt lộ vẻ kinh hoàng, sau đó giả bộ đau đớn tột cùng: “Nha đầu này hồ đồ quá, ta đối xử với nàng không tệ, sao lại...”

“Sắp được hai tháng rồi.”

“Ta...” Sở Khanh tức đến đỏ cả mắt, vội vàng từ trong túi tiền móc ra hai lượng bạc vụn nhét chặt vào tay Liễu thái y: “Mong rằng Liễu thái y giấu giùm ta, mất mặt quá, ta vốn dĩ muốn thu nha đầu này vào phòng...”

Liễu thái y gật đầu thu dọn đồ đạc, lặng lẽ cất bạc vào tay áo: “Nơi người khác khẳng định sẽ giấu giùm ngài, nhưng bên phía Nhan tướng thì không được.”

Ả! Lão già này là do Nhan Trăn phái tới sao?

Sở Khanh đầy đầu mờ mịt, nàng nhớ rõ Liễu thái y là người của Hoàng đế, từ khi nào đã bị Nhan Trăn lôi kéo về phe hắn rồi?

“Liễu đại nhân, ngài không phải nói phụng mệnh tới chẩn bệnh cho ta sao?” Sở Khanh vội vàng ngăn Liễu thái y lại, ánh mắt trở nên kinh hoảng bất an.

Nàng muốn biết rốt cuộc là có chuyện gì.

Giọng Liễu thái y vút cao, mang theo chút ngạo mạn khó nhận ra: “Phụng mệnh Thánh thượng, cũng là phụng mệnh Nhan tướng. Lúc tới đây hạ quan có gặp Nhan tướng, hắn quan tâm đến thân thể Sở đại nhân nên cố ý dặn dò trước khi về phải tới phục mệnh.”