Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 22
Chuyện mang thai này, ngoại trừ nàng và Quế thúc, tuyệt đối không thể để người thứ ba biết được.
“Bên phía Thánh Thượng, ta sẽ thay ngươi che giấu. Đứa bé này tuyệt đối không thể giữ lại, ngươi phải sớm tính toán đi.” Quế thúc thở dài lui ra. Ở trước mặt nàng không hỏi được gì, đành cân nhắc lén lút đi điều tra, quyết không thể để Sở Khanh bị kẻ khác lừa gạt thân mình.
Hơn nữa, đứa bé này đến thật không đúng lúc.
Quế thúc là thái giám chăm sóc Sở Khanh từ nhỏ đến lớn, hai người thân thiết như phụ tử.
Sở Khanh không sợ Quế thúc tiết lộ chuyện này, nhưng cái thai ngày một lớn, tóm lại không thể giấu giếm mãi được.
Sở Khanh phiền não đi đi lại lại ba vòng trong viện.
Có lẽ giết chết Nhan Trăn, ta cùng hài tử mới được bình an.
Nhưng làm sao để giết hắn mà không liên lụy đến người khác, lại là một chuyện nan giải.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, những lời đồn đại ngoài cung kia cần phải làm sáng tỏ, chuyện tìm Lâm Tu cũng không thể trì hoãn thêm.
“Tắm gội thay y phục, chuẩn bị thượng triều.”
“Đã qua giờ Mão rồi, dạo này sắc mặt ngươi không tốt, vẫn nên nghỉ ngơi thêm hai ngày đi. Bên phía Thánh Thượng cũng đã phái người tới truyền chỉ, miễn cho ngươi việc lâm triều.” Quế thúc đuổi theo ngăn cản, xót xa nhìn Sở Khanh ngày càng gầy gò.
“Không được, chuyện của Lâm Tu không thể chờ đợi thêm. Vạn nhất bị Nhan Trăn giành trước, bao năm trù tính của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển. Thiên Hương Lâu là địa bàn của Kính Phong, tìm hắn nhất định có thể tìm được người.” Sở Khanh ôm mũ quan, vội vã bước ra cửa.
“Đại nhân, đừng đi cửa chính!” Quế thúc chạy chậm đuổi theo nhắc nhở.
Bên ngoài ồn ào vô cùng.
Kể từ khi lời đồn giữa nàng và Nhan Trăn truyền ra, trước cửa Sở phủ có thể dùng bốn chữ “khách đến đầy nhà” để hình dung, dọa Quế thúc sợ tới mức chỉ đành đóng chặt cổng lớn.
Sở Khanh nghe tiếng ồn ào, càng gấp gáp đến mức dậm chân.
Đám người kia, chắc chắn là do Nhan Trăn giở trò.
Bái thiếp gửi đến quá nhiều, chỉ sợ chuyện này đã truyền tới tai Lý Huyên.
Nàng phải nhanh chóng chứng minh sự trong sạch, nếu không người mất tích tiếp theo, e rằng chính là nàng.
Chặn cửa nhà nàng thì đã sao, việc nàng muốn làm, dẫu trời sập xuống cũng không ai ngăn cản nổi.
Nhan Trăn khắp nơi phá hỏng chuyện tốt của nàng, nay đã ức hiếp đến tận cửa, nếu nàng còn làm rùa rụt cổ, đám đồng liêu kia há chẳng cười nhạo nàng đến chết sao.
“Thân là đương triều Thừa tướng, lại dám lưu luyến chốn thanh lâu. Ta sẽ vạch tội hắn ngay trước mặt bá quan văn võ, Thánh Thượng tuyệt đối không thể không trị tội hắn.” Sở Khanh đội mũ quan lên đầu, sải bước hướng về phía cửa sau.
“Đại nhân, ngươi đừng kích động. Chuyện của Nhan tướng chắc chắn Thánh Thượng cũng đã biết, ngài ấy không lên tiếng, nói không chừng trong lòng đã sớm có quyết đoán.” Quế thúc vì khuyên can nàng, suýt chút nữa đã mòn cả mồm mép.
“Ta tự biết chừng mực.” Sở Khanh không thể chờ đợi thêm, cái thai trong bụng cũng không cho phép nàng chờ đợi.
Nếu Lý Huyên không xem tấu chương, nàng sẽ trực tiếp mở miệng vạch tội, không tin có kẻ nào lấp được miệng nàng.
Lâm Tu, nàng nhất định phải cứu.
Cánh cửa vừa kéo ra, một bóng đen to lớn lập tức bao trùm lấy thân ảnh nàng.
Một cỗ xe ngựa khảm vàng nạm ngọc chặn kín mít lối ra cửa sau. Thân xe làm từ gỗ tử đàn quý giá, chạm trổ hoa cỏ tinh xảo, mạ vàng nạm bạc, ánh sáng lấp lánh, thật sự vô cùng khí phái.
“Sở đại nhân!” Thanh âm u ám của người trong xe từ từ truyền ra.
Gọi hồn à!
Chó khôn không cản đường.
Cả người Sở Khanh cứng đờ, cảm giác phảng phất như bị ném vào hầm băng, cái lạnh buốt giá chạy dọc từ khớp hàm thẳng vào tận tâm can.
Quả nhiên, không phải phụ thân của đứa trẻ nào cũng có thể khiến mẫu thân nó vui vẻ.
Sự xuất hiện của Nhan Trăn khiến nàng chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào của ánh mặt trời.
“Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao, Nhan đại nhân không phải đang nghỉ mộc dục ở phủ ư, cớ sao hôm nay lại muốn thượng triều? Hay là cô nương ở Thiên Hương Lâu hầu hạ không chu toàn...” Sở Khanh vừa thốt ra lời, lại vội vàng nuốt nửa câu sau vào bụng.
Cảnh giằng co trên triều đình, ký ức của nàng vẫn còn mới mẻ.
Tên khốn này miệng lưỡi độc địa, tâm nhãn nhỏ nhen, nếu lại đắc tội hắn, e rằng không phải chỉ xin lỗi là có thể xong chuyện.
Huống hồ nơi này không phải hoàng cung, chẳng có ai chống lưng cho nàng.
Chịu thua, nhất định phải chịu thua.
“Hưởng lộc của vua, phải chia sẻ nỗi lo với vua. Dạo gần đây Tây Kinh liên tiếp có người mất tích, Kinh Triệu Phủ điều tra không ra manh mối, liền đẩy bản án lên chỗ Thánh Thượng. Ta e ngại Thánh Thượng xử lý không thỏa đáng, đặc biệt tới đây để phân ưu.” Nhan Trăn nhìn thấy nàng, liền vén rèm lên chờ nàng bước lên xe ngựa.
Phi, rõ ràng là đến tìm xúi quẩy!