DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 27

1016 từ

Nhan Trăn có chiến công hiển hách, bọn họ không thể sánh bằng. Đứng chịu trận trong gió lạnh diễn khổ nhục kế, cũng chỉ mong Kiến Nguyên Đế nhìn thấy sự trung trinh và cần mẫn của bọn họ.

Sở Khanh nhìn cỗ xe ngựa của Nhan Trăn, thân thể đã không thoải mái, trong lòng lại càng thêm khó chịu.

Khó khăn lắm mới tìm được Lâm Tu, lại bị Nhan Trăn nẫng tay trên. Cũng không biết hắn đã nắm được bao nhiêu gốc gác của nàng, liệu hắn có giết Lâm Tu để diệt khẩu hay không.

Bụng có chút đói, nàng mò mẫm trong tay áo lấy ra một miếng hồ bính, cố nhét vào miệng.

Miếng bánh này là lúc vừa xuống xe, nàng tiện tay lấy từ trên xe xuống, vẫn còn vương chút hơi ấm.

Nàng vừa cắn một miếng nhỏ, đúng lúc nghe thấy đám quan viên đang tụ tập đằng kia bàn tán về mình.

“Nghe nói gì chưa? Tần Hoài Minh vừa được thăng chức Hồng Lư Tự khanh. Một tháng thăng quan ba lần, thật khiến người ta ghen tị muốn chết.”

“Còn không phải nhờ Nhan tướng có bản lĩnh sao. Ngươi nếu muốn thăng quan thì mau đến cậy nhờ Nhan tướng đi. Không thấy Sở đại nhân cũng đang xếp hàng chờ tới lượt sao? Hôm nay nàng ta còn ngồi chung xe ngựa với Nhan tướng tới thượng triều, gió bên gối nói không chừng đã thổi suốt dọc đường rồi.”

“Đâu chỉ có gió bên gối, nói không chừng còn có thứ khác nữa. Sở đại nhân mị thái thiên thành, có thể dỗ ngọt được Thánh Thượng sủng ái, biết đâu Nhan tướng cũng...”

Tiếng cười cợt nhả nương theo gió bay tới.

Sở Khanh siết chặt miếng hồ bính trong tay, đôi mày nhíu chặt.

“Ngươi đoán sai rồi. Sở đại nhân là hồng nhân trước mặt Thánh Thượng. Nghe nói hôm nay nàng ta thượng triều chính là muốn vạch tội Tần Hoài Minh. Cũng không biết Nhan tướng sẽ ứng phó thế nào đây?”

“Biết thì đã sao? Sở đại nhân đã sớm nắm thóp được nhược điểm của Tần Hoài Minh, muốn nhân cơ hội này vạch tội hắn, chặt đứt vây cánh của Nhan tướng.”

Tần Hoài Minh là do Nhan Trăn tiến cử, nhậm chức Hồng Lư Tự khanh mới được một ngày, danh tiếng đang lúc hưng thịnh.

Nàng cho dù có ăn gan hùm mật gấu, cũng tuyệt đối không chọn ngày hôm nay để vạch tội hắn.

Lời bàn tán vẫn tiếp tục. Nhan Trăn bị kinh động, cũng đưa mắt nhìn sang bên đó.

Chết tiệt, hắn sẽ không tin là thật chứ.

Chạm phải ánh mắt tối tăm khó dò của hắn, cả người Sở Khanh khẽ run lên.

Lời đồn đại có thể giết chết người. Nếu không bịt kín miệng đám người kia, có ngày chết thế nào cũng không biết.

Sở Khanh nắm chặt miếng hồ bính ăn dở bước tới. Nàng không thích vòng vo tam quốc, trực tiếp nhìn chằm chằm hai kẻ kia chất vấn.

“Nhị vị đại nhân sáng nay chưa ăn no sao, mới đứng đây nói hươu nói vượn, uống gió Tây Bắc cho đỡ đói? Xin khuyên các ngươi vài câu, họa từ miệng mà ra, chuyện không có chứng cứ thì đừng ăn nói hàm hồ, kẻo lại rước họa vào thân.”

Sở Khanh nói xong liền quay đầu bước đi, không ngờ lại đâm sầm vào Nhan Trăn. Mũ quan kêu “cốp” một tiếng, đập thẳng vào mũi hắn.

Hắn giơ tay vòng qua eo Sở Khanh, âm thầm nhéo một cái.

Trong ba lớp ngoài ba lớp, nàng ta định mặc hết y phục của cả bốn mùa lên người sao?

Vòng eo nhìn thô kệch hẳn ra.

Sở Khanh nhân lúc không ai để ý, vội vàng đẩy hắn ra. Nửa miếng hồ bính ăn dở cứ thế đưa thẳng đến trước mặt Nhan Trăn.

Nhan Trăn cúi đầu, đầu lưỡi cuốn lấy toàn bộ miếng bánh, nuốt thẳng xuống yết hầu.

“Nhan đại nhân...” Sở Khanh mặt đỏ tim đập, ngón tay bị hắn liếm qua nóng rực như lửa đốt.

“Kêu cái gì? Ăn của ngươi nửa miếng hồ bính còn phải trả bạc sao?” Nhan Trăn không vui liếm khóe miệng, cảm thấy nửa miếng hồ bính này mùi vị không giống với loại hắn từng ăn.

Ngoại trừ mùi Tô Y Hương, còn vương lại một vị ngọt nhàn nhạt.

Hắn muốn nhấm nháp thêm, nhưng vị thơm ngọt kia đã tan biến, thay vào đó là mùi hương đặc trưng trên người Sở Khanh.

Sở Khanh vội vàng gật đầu. Vốn dĩ là đồ của hắn, nào cần phải trả bạc.

“Nghe nói, ngươi muốn vạch tội Tần Hoài Minh?” Hắn vừa nghe được lời bàn tán của hai tên quan viên kia, liền chặn đường Sở Khanh, ép nàng vào góc tường.

Cách đây không lâu vừa mới cảnh cáo nàng, xuống xe đã trở mặt quên sạch.

“Không có, là hai người bọn họ nói bừa. Hôm nay ta tới đây ngay cả tấu chương cũng chưa mang theo.” Bờ vai Sở Khanh khẽ run rẩy, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Nàng sắp bị hai tên kia hại chết rồi.

Nhan Trăn lạnh lùng nhìn nàng. Biết tính Sở Khanh bướng bỉnh, hắn trực tiếp ra tay soát người, sờ soạng một hồi từ bên hông đến ống tay áo, ngay cả bên dưới mũ quan cũng không buông tha.

Ánh mắt hắn dừng lại trước ngực nàng, khiến Sở Khanh hoảng hốt tột độ.

Nàng cố ý ưỡn ngực lên: “Nhan đại nhân vẫn chưa sờ đủ sao?”

Nhan Trăn nhớ lại chuyện trên xe ngựa, hừ nhẹ một tiếng rồi thu tay về.

Sở Khanh ngoại trừ trước ngực và bắp đùi, toàn thân đều bị hắn sờ soạng một lượt, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.