Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 29
Nhan Trăn đứng đó với dáng vẻ ngạo mạn vô lễ, hoàn toàn không thèm tiếp lời Lý Huyên.
Sở Khanh đành hùa theo vài câu, giúp Lý Huyên vớt vát lại chút mặt mũi: “Thánh Thượng nói chí phải. Nhan đại nhân ngàn vạn lần đừng để gặp phải mật thám của Nam An quốc, bị chúng trộm đi cơ mật triều đình ta, cái mất lại nhiều hơn cái được.”
Lúc này, trên triều đình chợt vang lên một tiếng hừ lạnh.
Nàng vừa ngước mắt lên, đã thấy thân ảnh Nhan Trăn sừng sững ngay trước mặt.
Hắn nhìn chằm chằm nàng từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, đánh giá một lượt.
“Nếu nói đến mật thám, ta thấy trên người Sở đại nhân cũng có điểm đáng ngờ. Ba người mất tích gần đây đều có liên quan đến Sở đại nhân. Có phải cũng nên nhốt ngươi vào Đại Lý Tự để tra khảo một phen không?” Nhan Trăn nhếch môi, tia giận dữ xẹt qua đáy mắt.
Sở Khanh vừa định lên tiếng phản bác, lại thấy Lý Huyên khẽ lắc đầu.
Ba năm trước, Lý Huyên vừa mới nhậm chức Hình Bộ Thượng thư, phụ trách điều tra huyết án Liên gia quân.
Lúc bấy giờ, toàn bộ thi cốt tử trận đều bị ngọn lửa thiêu rụi, người sống sót duy nhất chỉ có Nhan Trăn.
Sợ âm mưu bại lộ, hắn âm thầm phái người phóng hỏa thiêu rụi kho công văn của Hình Bộ. Từ đó, toàn bộ chứng cứ đều tan thành tro bụi.
Hắn giả vờ bi thống, hạ chỉ vĩnh viễn không được nhắc lại vụ án Liên gia quân.
Kẻ khác đều cắn răng chịu đựng, duy chỉ có Nhan Trăn là bám riết không buông.
“Thánh Thượng, người nọ năm xưa trọng thương mất trí nhớ, dạo gần đây mới hồi phục. Thần sẽ nhanh chóng tìm được người đó, tra ra hung thủ hại chết Liên gia quân năm xưa.” Ánh mắt Nhan Trăn âm hàn, nhanh chóng liếc nhìn Sở Khanh một cái.
Sở Khanh nhắm mắt, không dám lên tiếng nữa.
Nếu nàng còn cản trở, Nhan Trăn rất có thể sẽ đổ vấy huyết án này lên đầu nàng.
Cho dù là chuyện không liên quan đến nàng, Nhan Trăn cũng sẽ tìm mọi cách gán ghép cho bằng được.
“Nhan tướng, đợi khi ngươi tìm được người nọ rồi hãy nhắc lại chuyện này. Dạo gần đây Tây Kinh liên tiếp có người mất tích, Từ Phủ doãn đã xin nghỉ để đi tìm người. Ngươi kiêm nhiệm chức Đại Lý Tự khanh, cũng nên giúp đỡ nhiều hơn một chút.”
Ngữ khí của Lý Huyên dồn dập, muốn nhanh chóng lấp liếm cho qua chuyện này.
Chuyện cũ năm xưa, điều tra lại sẽ có rất nhiều điều bất tiện.
“Thần, cẩn tuân thánh chỉ.” Nhan Trăn không tiếp tục cố chấp nữa, nhưng lại chuyển ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Sở Khanh, định lấy nàng ra khai đao.
Sở Khanh chỉ cảm thấy trước mặt có một luồng gió quái dị, thổi đến mức từ đầu đến chân nàng đều rét run.
Hắn cố ý đứng sát bên cạnh Sở Khanh, nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
Đầu óc Sở Khanh nóng lên, ôm tấm hốt ngà bước ra ngoài: “Nhan đại nhân xử án như thần, nếu chịu ra tay giúp đỡ Từ Phủ doãn, nói không chừng có thể lập tức phá được vụ án mất tích này.”
“Có thể phá được vụ án này hay không, Sở đại nhân chính là mấu chốt. Trước khi mất tích, Liễu thái y đã đến Sở phủ bắt mạch cho Sở đại nhân. Xin hỏi Sở đại nhân, người đi đâu rồi?”
“Ta làm sao mà biết được? Sau ngày hôm đó, ta luôn ở trong phủ tu dưỡng, còn chưa từng bước chân ra khỏi cửa.” Sở Khanh nhớ lại dáng vẻ tàn nhẫn của hắn khi lăng nhục mình, mặt đỏ bừng như quả hồng chín mọng.
Gian thần quả nhiên là gian thần, vô sỉ cuồng vọng, không coi ai ra gì!
“Nghe nói Sở đại nhân mấy ngày nay ăn uống khó nuốt, luôn cảm thấy buồn nôn ghê tởm. Thánh Thượng lúc này mới tuyên Liễu thái y đến bắt mạch cho ngươi, kết quả người lại ly kỳ mất tích. Hay là Sở đại nhân có bí mật gì không thể để ai biết, nên mới giết Liễu thái y diệt khẩu?”
Sở Khanh nghe vậy sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ướt đẫm lòng bàn tay: “Nhan đại nhân đừng nói bậy. Ta và Liễu thái y không oán không thù, hại hắn để làm gì?”
Chuyện Liễu thái y mất tích, nàng đã sai Quế thúc đi điều tra. Người chắc chắn dữ nhiều lành ít, nhưng rốt cuộc là kẻ nào ra tay thì nàng vẫn chưa nắm chắc.
Trước đó nàng nghi ngờ là Nhan Trăn, nhưng Nhan Trăn lại không có lý do gì để làm việc này.
Nhan Trăn sáp lại gần hỏi, trong thần sắc đoan chính hiện lên một tia đắc ý: “Nếu không phải ngươi, vậy thì cùng ta đi điều tra vụ án này.”
Nhìn thấy Nhan Trăn tới gần, Sở Khanh lại che miệng, cảm giác buồn nôn trào lên.
Nàng chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn, duy chỉ có chuyện này là không thể chịu nổi. Mùi hương kia cứ theo khoang mũi xộc thẳng lên não.
Cũng không biết hài tử trong bụng có phải sợ hãi thân phụ của nó hay không, mà một chút cũng không thể đến gần.
“Chuyện không phải do ta làm, lôi ta vào làm gì? Trị an kinh đô đã có Từ Phủ doãn quản lý. Nếu thực sự có quan viên mất tích, chắc hẳn hắn phải rõ ràng hơn ta.” Sở Khanh lùi về phía sau né tránh, ý muốn nhắc nhở Nhan Trăn đừng làm quá trớn.