Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 52
Gương mặt này của Nhan Trăn, một chút cũng không giống một vị mãnh tướng từng trải qua chém giết và phơi mình sương gió trên chiến trường. Đường nét khuôn mặt hắn nhu hòa tinh xảo, da dẻ cực kỳ trắng trẻo, khi không nói lời nào tự mang theo một dáng vẻ thư sinh nho nhã.
Đẹp thì có đẹp, nhưng loại người này lại khiến kẻ khác cảm thấy cao không thể với tới.
Nàng nhập phủ đã nhiều ngày, số lần nói chuyện cùng Nhan Trăn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bất quá như vậy cũng tốt, Nhan Trăn không can thiệp đến nàng, những hạ nhân khác còn tưởng rằng Thẩm Niệm Từ là nữ chủ nhân tương lai nên nâng đỡ nàng lên thật cao, làm việc cũng thuận tiện hơn rất nhiều.
Thẩm Niệm Từ biết chính mình vô duyên với ngôi vị Hoàng hậu, liền nghĩ chi bằng làm tính toán khác.
Làm chủ mẫu Tướng phủ, cũng là một lựa chọn không tồi.
“Muốn an tâm ở lại, thì đừng vọng tưởng phỏng đoán tâm tư của bổn tướng, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.” Nhan Trăn bị nhìn chằm chằm vài lần, cười lạnh lướt qua Thẩm Niệm Từ. Nữ nhân này ở trong phủ giở trò gì, hắn đều biết rõ.
Thả dây dài, mới có thể câu được cá lớn.
Hậu cung bỏ trống nhiều năm, Thẩm Niệm Từ vẫn luôn đấu đá cùng những nữ nhân ở Thượng Cung Cục, cùng với những tú nữ mới tiến cung.
Đột nhiên bị Lý Huyên đưa cho Nhan Trăn, phải đấu với một Nhan Trăn đại danh đỉnh đỉnh, nàng một chút cốt khí cũng chẳng còn.
Sau khi cân nhắc, nàng lập tức phản bội, muốn lấy lòng Nhan Trăn, dựa dẫm vào cái cây đại thụ này.
“Niệm Từ tỷ tỷ, nghĩa huynh của ta nói chuyện chính là như vậy, tỷ đừng tức giận nha. Chờ sau này hai người thành thân, tỷ ủ trong lòng ngực từ từ hòa tan khối hàn băng là huynh ấy đi.” Liên Tâm Nguyệt hạ giọng nói với Thẩm Niệm Từ, cười trộm trêu ghẹo hai người.
Nhan Trăn ngoảnh mặt làm ngơ, bước chân cực nhanh.
Thẩm Niệm Từ rũ mắt, kinh hoảng giải thích, sợ Nhan Trăn phản cảm nàng: “Nhan tướng thần thanh cốt tú, có dung mạo chi lan ngọc thụ, ta... tất nhiên là không xứng với ngài ấy.”
“Ta cùng huynh ấy ở chung đã lâu, cũng không cảm thấy tốt đến thế. Tỷ sao lại khen huynh ấy lên tận trời cao rồi, xem ra là thật sự thích. Nếu không sau này tỷ đừng đi nữa, ở lại làm phu nhân cho huynh ấy đi.” Liên Tâm Nguyệt nói, cố ý đẩy Thẩm Niệm Từ vào lòng Nhan Trăn.
Thẩm Niệm Từ vốn dĩ có thể né tránh, nhưng muốn thử xem thái độ của Nhan Trăn ra sao, lúc này mới không cự tuyệt, mặc cho nàng đẩy qua.
Nhan Trăn né tránh, may mà Phương Tử Tự kịp thời giữ chặt cánh tay nàng, mới không khiến nàng ngã nhào xuống đất.
“Tránh xa bổn tướng ra một chút.” Nhan Trăn sầm mặt nói. Người của Lý Huyên, hắn chạm vào một cái cũng không muốn.
“Ta...” Thẩm Niệm Từ mặt đỏ tai hồng, chạm phải ánh mắt cười như không cười của Nhan Trăn, trong lòng lạnh lẽo một mảnh.
Nghe người ngoài đồn đại, Nhan Trăn tính tình bạo ngược, ít khi nói cười, lúc nói chuyện người bên cạnh thở mạnh cũng không dám. Hiện giờ gặp mặt vài lần, thở mạnh không dám đã đành, lại còn nơm nớp lo sợ bị đuổi ra ngoài.
Nếu nàng bị đuổi đi, Lý Huyên tuyệt đối sẽ không buông tha cho nàng.
“Hạ quan đã nói sai điều gì, chọc Tướng gia tức giận sao?” Nàng cúi đầu quỳ xuống, giả bộ cụp mi rũ mắt.
Nghe nói trên triều đình bởi vì Sở Khanh cùng Nhan Trăn khắc khẩu, gần đây nơi chốn đều bị nhằm vào, nói vậy hắn vẫn là thích nữ tử dịu dàng khả nhân.
Ôn lương hiền thục, nàng có thể làm vô cùng tốt. Chỉ cần lên làm chủ mẫu, nàng có thể một lòng mưu tính vì Nhan Trăn.
Thẩm Niệm Từ nín thở, muốn nói ra cho thống khoái, lại sợ người khác sẽ nghe được.
“Thẩm tư ngôn phải nhớ kỹ, nơi này là Tướng phủ không phải hậu cung. Làm việc chỉ cần nghe một mình ta là được, chớ nên vươn tay quá dài.”
Nhan Trăn cảnh cáo nàng xong, mang theo Phương Tử Tự đi thẳng đến thư phòng.
Thẩm Niệm Từ đứng bất động, vặn vẹo khăn tay, không rõ vì sao Nhan Trăn lại không thích nàng.
Luận về tướng mạo hay tài phẩm, nữ nhân ở Thiên Hương Lâu làm sao có thể sánh bằng nàng.
Chẳng lẽ những chuyện nàng âm thầm làm đã bị phát hiện rồi sao.
“Niệm Từ tỷ tỷ yên tâm, nghĩa huynh của ta chính là người như vậy, ngoài lạnh trong nóng. Về sau ta sẽ hỗ trợ tác hợp cho hai người.” Liên Tâm Nguyệt thấy nàng không vui, liền làm mặt quỷ trêu chọc nàng.
Thẩm Niệm Từ không có việc gì làm, cũng đi theo Liên Tâm Nguyệt đến dược phòng. Nàng cân nhắc chuyện Nhan Trăn điều tra Sở Khanh, nên để cho Liên Tâm Nguyệt biết.
Liên Tâm Nguyệt đã sớm muốn báo thù cho phụ huynh, nếu biết hung thủ là Sở Khanh, khẳng định sẽ chạy đến trước mặt Nhan Trăn đại náo một trận.
Đến lúc đó, nàng lại thừa nước đục thả câu, dỗ dành Liên Tâm Nguyệt, giúp Nhan Trăn giải ưu, lại khiến Sở Khanh tiến gần thêm một bước tới cửa Diêm Vương.
Có thể nói là nhất cử tam tiện.