DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 54

1009 từ

“Tướng gia yên tâm, hắn còn nhớ thương cô nương ở Thiên Hương Lâu, không chết được đâu.”

Nhan Trăn phát hiện có người nghe lén, phất tay ngăn Phương Tử Tự nói thêm.

Tướng phủ tai vách mạch rừng, ngoại trừ người của hắn ra, khó tránh khỏi sẽ có thám tử gian tế của kẻ khác. Nhưng bên phía thư phòng này hắn đã hạ lệnh cấm, kẻ nào dám bén mảng tới đây giết chết bất luận tội.

Lắng nghe tiếng hít thở kia, hàng chân mày đang nhíu chặt của hắn chậm rãi giãn ra.

Hắn tiếp tục uống trà, nháy mắt ra hiệu với Phương Tử Tự.

Phương Tử Tự lặng yên không một tiếng động bước tới, đột nhiên mở cửa, kéo kẻ đang nghe lén bên ngoài vào trong.

Liên Tâm Nguyệt ở ngoài thư phòng mới nghe được một nửa, đã bị Phương Tử Tự túm vào cửa.

Nàng bĩu môi, chống nạnh giận dỗi.

“Nghĩa huynh, ta còn chưa nghe xong mà, sao hai người không nói tiếp nữa?”

Nhan Trăn đứng lên nhìn nàng, ánh mắt nhu hòa đi vài phần: “Muội tới làm cái gì? Không phải đi hái một đống dược liệu, trở về chế tạo độc dược sao.”

“Ta đến xem hai người trốn trong thư phòng làm gì, còn đuổi hết hạ nhân đi, khẳng định là làm chuyện mờ ám không thể lộ sáng.” Liên Tâm Nguyệt đi đến trước bàn của Nhan Trăn, nhìn thấy chiếc hộp đặt bên cạnh, bên trong thế nhưng lại để một cây trâm ngọc trai sáng lấp lánh.

Cây trâm này dùng trân châu nhỏ và vỏ xà cừ trắng chế tác thành hình chuồn chuồn, hai mắt đính đá quý màu xanh lục, sống động như thật.

Tạo hình giản lược nhưng không kém phần tinh xảo, nhìn kiểu dáng có chút cũ kỹ.

Cũng may màu sắc vẫn còn rất sáng, thoạt nhìn giống như mới mua.

“Nghĩa huynh, cái này là của ai vậy, tặng cho ta sao?” Liên Tâm Nguyệt giơ tay định lấy. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy đồ vật của nữ tử ở chỗ Nhan Trăn.

Trâm ngọc trai cũ, khẳng định không phải là đồ mua.

Làm gì có cô nương nhà nào lại thích trang sức cũ kỹ chứ.

Sắc mặt Nhan Trăn khẽ biến, giành trước một bước đoạt lấy cây trâm nhét vào trong ngực, sợ bị Liên Tâm Nguyệt sờ hỏng.

“Đây là vật chứng của một vụ án ám sát, không thể cho muội được. Nếu muội muốn, hãy ra cửa hàng mua cái mới.”

Liên Tâm Nguyệt mới không thèm thích loại trâm mộc mạc này.

Nàng vòng vo một vòng lớn, cũng chỉ vì muốn hỏi chuyện của Sở Khanh.

Tới tìm Nhan Trăn là muốn hỏi thăm chuyện của Sở Khanh, nàng tin tưởng Thẩm Niệm Từ không hề lừa gạt mình.

“Nghĩa huynh, nghe nói huynh ở trên triều đình cãi nhau với Sở Khanh, nàng ta đắc tội huynh ở chỗ nào vậy?”

Nhan Trăn liếc mắt một cái. Thường ngày Liên Tâm Nguyệt tuyệt đối sẽ không quan tâm đến chuyện của hắn, nghĩ đến Thẩm Niệm Từ trong phủ, hắn tức khắc hiểu rõ.

Chuyện điều tra Sở Khanh, e là không giấu được nữa rồi.

“Nàng ta có khả năng cùng một giuộc với hung thủ hủy diệt Liên gia quân, cụ thể thế nào ta vẫn đang điều tra.”

Liên Tâm Nguyệt giận dữ tột độ, đi lại vòng quanh trong phòng: “Sở Khanh là tâm phúc của Thánh thượng, nếu hung thủ là nàng ta, vậy chắc chắn có liên quan đến Thánh thượng. Hèn chi mấy năm nay ngài ấy luôn che chở cho nàng ta, đều là cá mè một lứa cả!”

Nhan Trăn sợ Liên Tâm Nguyệt kích động, ấn chặt cánh tay nàng kéo ra ngoài thư phòng: “Trở về nghiên cứu thuốc viên của muội đi, những chuyện khác cứ giao hết cho ta xử lý. Tuyệt đối không được rút dây động rừng, nếu để nàng ta chạy thoát, chúng ta sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”

“Ta nhớ phụ thân và mẫu thân.” Liên Tâm Nguyệt nghĩ đến cái chết thảm thương của phụ huynh, làm sao còn có thể giữ được bình tĩnh, òa khóc nức nở trong lòng Nhan Trăn: “Nghĩa huynh, huynh đã đáp ứng ta, nếu tìm được hung thủ, sẽ để ta tự tay xử trí.”

“Ta đáp ứng muội, sẽ không lâu nữa đâu, bọn chúng một kẻ cũng đừng hòng chạy thoát.” Nhan Trăn luống cuống tay chân dỗ dành nàng, lời nói lật qua lật lại cũng chỉ có vài câu như vậy.

Hắn vốn dĩ không biết dỗ dành người khác, nhưng Liên Tâm Nguyệt lại hay khóc nháo, ba năm nay vì nàng, hắn cũng luyện thành bản lĩnh dỗ người.

Nhưng cũng chỉ có nàng, mới dám giở tính tình trẻ con trước mặt Nhan Trăn.

“Ta phải đích thân giết chết hắn, báo thù cho Liên gia quân!”

Hắn không lên tiếng đáp lời, trước mắt không ngừng hiện lên gương mặt quật cường kia của Sở Khanh.

Điều tra thảm án Liên gia quân đã gần ba năm, ở phía sau luôn có kẻ cố tình cản trở.

Kẻ cản trở hắn kia, có lẽ chính là hung thủ thực sự.

Sau khi tra xét rõ ràng, hắn phát hiện Lâm Tu có quan hệ trực tiếp với tên hỏa đầu quân đột nhiên mất tích kia, lúc này mới đem người nhốt vào Tướng phủ thẩm vấn.

Nhan Trăn hoài nghi kẻ đứng sau màn sai sử chuyện này chính là Lý Huyên, nên mới cố ý để Thẩm Niệm Từ nhập phủ, muốn từ trên người nàng moi ra chút manh mối.

Tướng phủ vốn được cải tạo từ vương phủ cũ, địa lao cũng là có từ trước, bao gồm cả các loại hình cụ bên trong.