DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 61

1008 từ

“Tướng gia, chuyện này là do hai tên hạ nhân làm. Sau khi kéo người đến bãi tha ma, ngay trong đêm bọn chúng đã quay về thu dọn đồ đạc bỏ trốn, còn trộm cả trang sức của các cô nương trong lâu. Nô gia cũng đang phái người đi truy bắt đây...”

Tú bà vừa khóc vừa gào, trong lòng cảm thấy oan uổng cực kỳ.

“Tử Tự, giao người cho Kinh Triệu Doãn. Nếu nửa đường mụ dám bỏ trốn, trực tiếp đánh gãy chân cho ta.” Nhan Trăn thấy mụ ngồi bệt dưới đất la lối khóc lóc kêu oan, liền giao người cho Phương Tử Tự mang đi.

Tú bà chỉ vào chân mình: “Tướng gia, một cái chân của nô gia đã bị ngài đá gãy rồi.”

“Ai đá ngươi?”

“Là... là nô gia không cẩn thận tự ngã.” Tú bà chửi rủa ầm ĩ trong lòng, nhưng ngoài mặt lại không dám biểu lộ ra nửa phần.

Một người đã chết thấu, đột nhiên lại biến mất khỏi bãi tha ma.

Đừng nói là tú bà sợ hãi, ngay cả Nhan Trăn cũng cảm thấy chuyện này thật khó tin.

Tú bà sắp bị kéo đi, vội quỳ rạp trên mặt đất xin tha: “Tướng gia, chuyện này đều do hạ nhân làm, không có chút quan hệ nào với ta cả. Nếu ngài nguyện ý buông tha cho nô gia, ta có thể lập công chuộc tội.”

“Chuộc tội bằng cách nào?” Nhan Trăn quay đầu lại hỏi.

Tú bà sai người chuẩn bị bút mực, tính toán thi thố tài năng: “Nô gia trước kia cũng là thiên kim nhà giàu, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông. Công tử chờ một lát, ta có thể vẽ lại khuôn mặt của người nọ cho ngài xem.”

“Chuẩn.” Nhan Trăn không cần nghĩ ngợi liền đáp ứng. Hắn đã không chờ kịp muốn nhìn xem người này có thật sự là người của Liên gia quân hay không.

Nét vẽ của tú bà không tồi, tuy không quá tinh tế, nhưng chỉ dùng dăm ba nét bút đã phác họa ra được dáng vẻ cùng thần thái của người nọ.

Người này đúng là người mà hắn quen biết, Phùng Bình từng lập vô số chiến công hiển hách.

Hắn nắm chặt bức họa đứng lên, trong lúc nhất thời lệ nóng doanh tròng: “Là hắn, hắn thế nhưng vẫn còn sống. Tử Tự, đi bãi tha ma cùng ta.”

Tú bà thấy hai người bọn họ đi ra ngoài, liền muốn lén lút chuồn mất.

Mụ thầm nghĩ người không phải do mụ giết, cũng không phải do mụ làm mất, dù thế nào cũng không thể trách tội lên đầu mụ được.

Nhan Trăn sốt ruột rời đi, không rảnh quản tú bà sống chết ra sao. Chờ xử lý xong chuyện của Phùng Bình, quay lại tìm mụ cũng chưa muộn.

Bãi tha ma ngoài thành.

Nơi này cách ngọn núi phía sau rất gần, xung quanh cây cối rậm rạp, thường xuyên có sói hoang lui tới.

Ban đầu nơi này không gọi bằng cái tên đó, mà là một nghĩa trang dùng để gửi gắm thi thể. Nghĩa trang quanh năm suốt tháng bị mưa gió bào mòn, chẳng bao lâu đã sụp đổ trở thành đất bằng, phía dưới chôn vùi vô số bộ bạch cốt.

Nhan Trăn một mình bước tới, mượn ánh lửa soi rõ một góc. Đập vào mắt đều là xương khô, còn có những cỗ tử thi đã thối rữa một nửa.

Nếu Phùng Bình đã chết, thi thể tuyệt đối không thể thối rữa đến mức này.

Nếu hắn chưa chết, nơi này là chỗ hắn bị ném xuống, khẳng định sẽ lưu lại manh mối.

Hắn nhặt một cây gậy dài lật tung những tảng đá, tìm kiếm dấu vết để lại giữa đống thi cốt bốc mùi hôi thối.

Đột nhiên, hắn nghe thấy có động tĩnh truyền đến từ cánh rừng phía sau.

Phương Tử Tự đi theo phía sau hắn, bóp mũi muốn chạy trốn khỏi nơi này.

Bãi tha ma này ngoại trừ thi thể người, còn có hài cốt của động vật, mùi tanh hôi dị thường nồng nặc.

Bóng đêm dần buông xuống, những nhánh cây bị khóa chặt dưới màn đêm tăm tối, giống như từng chiếc vuốt khổng lồ đoạt mạng người, lúc ẩn lúc hiện trên mặt đất.

Nhan Trăn cầm kiếm bước tới, từ xa đã nhìn thấy hai bóng người.

Trước mặt họ là một đống lửa sáng rực, cùng một nấm mồ cao ngang nửa người.

“Ai ở kia?”

Trong rừng sâu, Sở Khanh đang cùng Trường Phong tế bái huynh trưởng.

Nàng nghe tiếng quát lớn, u ám quay đầu lại.

Đêm hôm khuya khoắt, không ngờ lại gặp Nhan Trăn ở đây. Nghe đồn hắn thích dạo thanh lâu, sao nay lại đến bãi tha ma này?

“Nhan tướng, là hạ quan.” Sở Khanh chỉnh lại áo choàng, bước về phía hắn.

Nhan Trăn trên đường đã lau lớp dịch dung, phấn trên mặt vẫn còn sót lại, không đều màu.

Chỗ xanh chỗ trắng, trông như vừa bị đánh.

Sở Khanh chỉ liếc mắt một cái, cố nhịn cười cúi đầu.

“Đang tế bái ai?” Nhan Trăn thấy nàng nửa đêm tế bái người chết, liền bước tới quan sát bia mộ.

Trên đó không có tên họ, chỉ viết: Mộ của a huynh.

“Ta nhớ ngươi là cô nhi.” Nhan Trăn chẳng buồn nhìn nấm mồ mọc đầy cỏ dại kia, chắc hẳn đã nhiều năm rồi.

Sở Khanh đi theo sau hắn ra ngoài.

Nơi này chỉ có một con đường, muốn ra ngoài khó tránh khỏi phải đồng hành một đoạn.

“Hạ quan là cô nhi, nhưng đã từng cũng có cha mẹ huynh trưởng, không phải từ trong khe đá chui ra.” Sở Khanh nói giọng nghẹn ngào, nước mắt vừa lau khô lại trào ra.