Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 66
Hắn dường như đã đoán trước, nghiêng đầu né tránh, đồng thời ấn gáy nàng kéo sát lại gần.
Một nụ hôn ướt át và lạnh lẽo ập tới, nàng không kịp né tránh, bị hôn đến ướt đẫm cả mặt, khoang mũi ngập tràn mùi rượu.
Từ cổ đến sau tai, không nơi nào không bị hắn tham lam chiếm đoạt.
Sở Khanh gập đầu gối, nhắm thẳng vào hạ bộ của Nhan Trăn mà thúc lên.
Nếu chưa đến bước đường cùng, nàng tuyệt đối sẽ không dùng chiêu thức này.
Nhan Trăn vẫn chưa cưới vợ sinh con, nếu thật sự đá hỏng chỗ đó, hắn chắc chắn sẽ lột da nàng.
Hắn đau đớn buông tay, rốt cuộc cũng nhìn rõ khuôn mặt Sở Khanh.
“Là nam nhân thì đã sao? Ngươi hầu hạ Lý Huyên thoải mái dễ chịu như vậy, sao tới chỗ ta lại bướng bỉnh như mèo hoang thế này? Sở Khanh, e là ta thích ngươi mất rồi. Ăn cơm, đi ngủ, vừa ngả lưng xuống giường là trong đầu chỉ toàn hình bóng ngươi.”
Sở Khanh căn bản không nghe rõ hắn lảm nhảm cái gì, chỉ muốn bảo vệ sự trong sạch của bản thân.
Một lần say rượu đã khiến nàng nơm nớp lo sợ hơn tháng trời, trong bụng còn mang cốt nhục của hắn.
Hiện tại Thánh Thượng đang nghi ngờ nàng, tuyệt đối không thể làm ra chuyện không hợp với thân phận nữa.
“Ta đùa ngươi thôi, qua đây bồi ta một đêm. Ngày mai ta sẽ lén đưa ngươi ra khỏi phủ, ta đảm bảo sẽ không chạm vào ngươi một sợi tóc!”
“Ngươi nếu dám đi, ngày mai cả Tây Kinh này sẽ biết, ngươi vì muốn thăng quan tiến chức mà tự dâng mình tới tận giường bổn tướng. Nếu Lý Huyên mà biết, hắn sẽ giết ngươi đấy.”
Tên tiểu nhân vô sỉ!
Sở Khanh đỏ hoe mắt, đưa tay chỉnh lại y phục cho tử tế.
Ở lại cũng tốt, đợi hắn ngủ say, nàng sẽ đến địa lao tìm Lâm Tu.
Nhan Trăn say khướt, ngủ không hề an ổn.
Hắn tựa hồ gặp ác mộng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, trong miệng không ngừng gọi “nghĩa phụ” cùng tên của vô số chiến hữu.
Sở Khanh lúc này mới nhớ ra, Nhan Trăn cũng giống nàng, đều là cô nhi, và cũng may mắn gặp được ân nhân.
Khi Liên Vinh, Liên tướng quân còn tại thế đã nhận hắn làm nghĩa tử, đối đãi như con ruột, còn mời cả thái phó tới dạy dỗ, giúp Nhan Trăn trở thành thư đồng của tiền thái tử.
Trước khi Liên gia quân xảy ra chuyện, trong lòng bách tính, Nhan Trăn vẫn là một thiếu niên anh tài, một tiểu anh hùng bảo vệ quốc gia.
Khi đó, Sở Khanh chỉ là một tiểu hộ vệ bên cạnh Lý Huyên.
Nàng cũng từng khâm phục Nhan Trăn, thầm nghĩ nếu mình là nam nhi, cũng muốn ra chiến trường giết địch.
Nhưng tất cả đã thay đổi sau biến cố của Liên gia quân.
Thái tử mà hắn ủng hộ ly kỳ mất tích, nghĩa phụ hắn kính trọng thi cốt vô tồn, còn hắn trở thành gian tướng luôn đối đầu với tân đế.
Mà Sở Khanh cũng tra ra cái chết của huynh trưởng là do Nhan Trăn gây nên. Sự ngưỡng mộ biến thành oán hận, không ngày nào nàng không muốn giết hắn.
Nhan Trăn ngủ không yên, tay nắm chặt lấy tay áo Sở Khanh không buông.
Nàng suy tư một lát, lấy từ trong túi thơm bên hông ra một chiếc bình sứ nhỏ màu trắng. Bên trong là mông hãn dược được chế từ mạn đà la, hoàng tinh, khúc ma...
Từ sau lần nàng xảy ra chuyện, Quế thúc đã đặc chế lọ thuốc này cho nàng.
Chỉ cần một hai giọt là đủ để một hán tử cường tráng ngủ say cả đêm.
Nàng bóp nhẹ thân bình, nhỏ hai giọt lên môi Nhan Trăn.
Chỉ một lát sau, Nhan Trăn đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn vang lên.
Từ khi Lâm Tu bị bắt, Sở Khanh đã bắt đầu điều tra tướng phủ, còn mua chuộc một gã sai vặt để dò hỏi vị trí địa lao cùng thời gian tuần tra của gia đinh mỗi đêm.
Để cứu Lâm Tu ra ngoài, nàng đã trù tính kế hoạch từ rất lâu.
“Đại nhân.”
Sở Khanh vừa khom lưng bước ra cửa, liền đụng phải Trường Phong đang đi tìm nàng.
Trường Phong thấy cổ áo nàng bị xé rách, còn tưởng nàng bị ức hiếp: “Đại nhân, tên kia đã làm gì ngài? Ta đi giết hắn ngay bây giờ!”
“Chưa làm gì cả, chúng ta làm chính sự trước đã.” Sở Khanh kéo Trường Phong lại.
Nàng thật vất vả mới mê hoặc được Nhan Trăn, không thể chậm trễ chính sự.
Địa lao của tướng phủ nằm phía sau sân khấu kịch ở hậu viện. Nhan Trăn không thích nghe hát, liền sai người dỡ bỏ mái che, cải tạo thành một bãi luyện võ.
Sở Khanh vừa bước tới, liền nhìn thấy một cây hồng anh thương đặt trên giá vũ khí.
Nàng tùy ý cầm lên xem, phát hiện giữa những hoa văn chạm trổ có khắc chữ.
Một chữ “Hoằng” mạnh mẽ, hữu lực.
Cư nhiên là do a huynh chế tạo.
“Trường Phong, thủ vệ tướng phủ rất đông. Ngươi ở đây canh chừng, ta xuống dưới xem sao. Nếu gặp nguy hiểm, ngươi cứ đi trước, không cần lo cho ta.”
Sở Khanh dặn dò Trường Phong xong, liền hướng về phía lối vào sau sân khấu kịch.
Trường Phong đương nhiên sẽ không bỏ mặc nàng. Cho dù có chết, hắn cũng phải đưa Sở Khanh ra ngoài, bảo vệ mạng sống cho nàng.