DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 72

1025 từ

Đêm nay, Phương Tử Tự đã bị phái đến Thiên Hương Lâu, hạ nhân trong phủ không nhận được mệnh lệnh, cũng không dám tùy tiện tới lo liệu việc này.

Sở Khanh hết cách, bản thân nàng có thể gồng gánh được, nhưng hài tử thì không.

Thế nhưng bắt nàng cùng Nhan Trăn ngủ chung một đầu giường, nàng thật sự chịu không nổi, chỉ sợ bản thân miên man suy nghĩ, lại muốn lấy đao cứa cổ Nhan Trăn.

Nàng đứng dậy, đổi sang nằm đầu giường bên kia.

Một lần nữa mặc nguyên y phục nằm xuống, cuối cùng cũng cảm nhận được chút hơi ấm truyền đến từ phía Nhan Trăn.

Sở Khanh vẫn luôn cuộn tròn thân mình, hận không thể lập tức trời sáng để nàng có thể rời khỏi chốn thị phi này.

Tư thế ngủ của Nhan Trăn cực kỳ không tốt, so với tửu phẩm còn kém hơn. Hắn vừa ngủ say đã trực tiếp vươn một chân gác lên người Sở Khanh, ép tới mức nàng thở không ra hơi.

Sở Khanh không thể chịu đựng nổi, dùng sức đẩy chân hắn sang một bên. Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách.

Đợi đến khi nàng ngủ say, còn không biết Nhan Trăn có ôm chầm lấy nàng hay không.

Nàng không dám ngủ tiếp, ôm chăn ngồi ở đầu giường, chỉ ngóng trông trời sáng để Trường Phong tới đón nàng đi.

Cũng không biết đã ngủ bao lâu, Sở Khanh cảm thấy ấm áp hẳn lên, bên cạnh dường như có thêm một cái lò sưởi.

Nàng nhắm nghiền hai mắt, vươn tay sờ soạng, muốn hấp thu thêm nhiều hơi ấm.

Đúng lúc này, cái lò sưởi trong lòng ngực bỗng nhiên cử động.

“Sở đại nhân ngủ có thoải mái không?”

Sở Khanh nghe thấy giọng nói của Nhan Trăn, lập tức bừng tỉnh trợn tròn mắt. Chỉ thấy nàng đang ghé vào lồng ngực Nhan Trăn, một chân gác lên đùi hắn, đôi tay cũng không an phận mà luồn vào bên trong áo lót của hắn.

Chết người nhất là đầu gối của nàng, lại đang cọ xát ngay vị trí quan trọng kia.

“Xin... xin lỗi, ta không phải cố ý.” Sở Khanh mặt đỏ tim đập, vội vàng chạy xuống giường, cúi đầu xem xét lại dải lụa bó ngực của mình.

Áo choàng vẫn coi như chỉnh tề, chỉ là bị đè ép đến hơi nhăn nhúm.

Với tư thế vừa rồi, nếu muốn nói Nhan Trăn ăn đậu hũ của nàng thì thật có chút ngượng ngùng, bởi rõ ràng là nàng đã động thủ trước.

Trời vừa tờ mờ sáng.

“Sở Khanh, ngươi nợ ta một ân tình. Đi thôi, ta đưa ngươi ra khỏi phủ.” Nhan Trăn rời giường trước, đi đến giá áo bên cạnh lấy một chiếc mũ mặc li đưa cho nàng đội lên.

“Vâng, hạ quan nhớ kỹ.” Gương mặt Sở Khanh nóng ran, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo. Nàng không xác định được Nhan Trăn đã phát hiện ra điều gì hay chưa, đành liên tục lén lút đánh giá hắn.

Người ta đều đồn Nhan Trăn tàn nhẫn độc ác, nhưng tối hôm qua hắn lại hành xử rất quân tử.

Nàng không ngừng tự nhắc nhở bản thân, đây chỉ là thủ đoạn mê hoặc của Nhan Trăn. Thù hận là thứ không thể nào xóa bỏ, cho dù tối hôm qua Nhan Trăn có bảo vệ nàng, cũng không thể thay đổi được sự thật hai người là kẻ thù đối địch.

Có Nhan Trăn dẫn đường, đám gã sai vặt trong phủ mặc dù nhìn thấy hai người đi cùng nhau cũng không dám hỏi nhiều, sôi nổi hành lễ, tuyệt nhiên không dám tới gần.

Nhan Trăn sợ nàng bị hạ nhân cản lại, đích thân đưa nàng ra đến tận cửa sau.

Đi trên con đường nhỏ, nhìn dáng vẻ nàng trùm kín mít vì sợ bị người khác nhìn thấy mặt, hắn thế nhưng lại cảm thấy thuận mắt hơn rất nhiều.

“Sở Khanh, lúc ngươi ngủ trông không đáng ghét như vậy.”

“Ngươi cũng thế thôi.” Sở Khanh ngoài miệng không chịu thua, bắt đầu đấu khẩu cùng Nhan Trăn, một chút thiệt thòi cũng không muốn nhận.

Vừa dứt lời, Sở Khanh liền nhìn thấy một bóng hình quen thuộc đang đi về phía này.

Nàng ta mặc một bộ váy áo vạt chéo thêu hoa sen trắng thuần, bên ngoài khoác một kiện áo choàng vân mây. Cổ áo cùng cổ tay áo đều dùng chỉ vàng thêu họa tiết hoa điểu, thoạt nhìn vô cùng tôn quý thanh nhã.

Tính ra, Sở Khanh đã một thời gian rất dài không chạm mặt Thẩm Niệm Từ.

Ở ngoài cung, nàng ta thoạt nhìn còn chói lọi, minh diễm động lòng người hơn cả lúc ở trong cung. Bộ y phục này quả thực rất xứng đôi với nàng ta.

Trông thấy người tới, Sở Khanh vội vàng cúi gầm mặt xuống.

Không phải nói Thẩm Niệm Từ tới nơi này để làm nữ chủ nhân sao? Cớ gì lại thức dậy sớm hơn cả gà gáy, trời còn chưa sáng đã đi loanh quanh trong phủ thế này?

“Tướng gia, vị này chính là...” Thẩm Niệm Từ thỉnh an Nhan Trăn, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm vào Sở Khanh không buông.

Tối hôm qua ở trong phòng Nhan Trăn, nàng ta cũng ngửi thấy loại khí vị này.

Nhan Trăn cùng người này chung giường chung gối, nói vậy quan hệ ắt hẳn không hề tầm thường. Nhưng khi thấy Sở Khanh mặc nam trang, trái tim đang treo lơ lửng của nàng ta lại buông xuống vài phần.

Một tên cẩu nam nhân, lấy đâu ra tư cách cạnh tranh vị trí chủ mẫu với nàng.

“Thân phận của người này đặc thù, không tiện giới thiệu với ngươi.” Nhan Trăn sợ Sở Khanh nhìn không rõ đường, liền túm lấy cánh tay nàng kéo đi về phía trước.