Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 74
Hai người này vốn là những kẻ ba hoa, ngày thường hễ nghe ngóng được chuyện gì đều phải đem ra thêu dệt một phen.
Hồi Thẩm Niệm Từ mới được cỗ kiệu rước vào phủ, bọn họ còn tận tâm tận lực hầu hạ, cứ ngỡ nàng ta sẽ là chủ mẫu tương lai. Dù sao cũng là nữ quan từ trong cung ra, mang hàm lục phẩm cơ mà.
Nào ngờ chưa được bao lâu, đã chẳng còn ai để nàng ta vào mắt.
“Nhìn thấy không? Tướng gia thà rằng muốn một nam nhân cũng không thèm cần nàng ta. Lúc mới vào phủ còn vênh váo tự đắc, thật sự cho rằng mình có thể leo lên làm Thừa tướng phu nhân chắc.”
“Nàng ta cũng chỉ được cái mã ngoài. Eo không thon, miệng không ngọt, cả ngày cứ xụ mặt chỉ biết huấn luyện người khác. Đừng nói là Tướng gia, ngay cả ta nhìn cũng thấy chướng mắt.”
Thẩm Niệm Từ nắm chặt chiếc khăn tay, suýt chút nữa đã xông lên tát cho những kẻ đó mấy cái.
Nàng ta có thể nhẫn nhịn, nhưng Lâm Nguyệt thì không chịu nổi.
“Đại nhân, để nô tỳ thay ngài giáo huấn mấy tên tiện nô này một trận!”
“Chậm đã, cứ mặc kệ các nàng ta nói đi. Dù sao cũng là người của Tướng phủ, chúng ta không tiện quản.” Thẩm Niệm Từ sau khi bị Nhan Trăn quát mắng, đột nhiên lại suy nghĩ thông suốt.
Chừng nào chưa ngồi lên được vị trí chủ mẫu Tướng phủ, đám nô tài ti tiện này vẫn sẽ tiếp tục nghị luận sau lưng nàng ta.
Thẩm Niệm Từ mang theo Lâm Nguyệt quay trở về viện. Trên đường đi, nhớ lại những lời Nhan Trăn vừa nói, trong lòng nàng ta nuốt không trôi cục tức này, lại sai sử Lâm Nguyệt ra cửa.
“Lâm Nguyệt, đi điều hai bà tử kia đến phòng tạp dịch, giao thêm nhiều việc cho các nàng ta làm.”
Lâm Nguyệt vội vàng gật đầu: “Nô tỳ biết ngay đại nhân sẽ không khoanh tay đứng nhìn mà. Có cần khấu trừ luôn nguyệt bạc của các nàng ta không, đỡ cho đám tiện nô đó không biết trời cao đất dày là gì.”
Thẩm Niệm Từ khựng lại một chút, lúc này mới gật đầu đáp ứng. Bị mấy bà tử kia chê bai coi khinh, càng nung nấu trong nàng ta ý niệm muốn trở nên nổi bật.
Chức Tư ngôn này của nàng ta ở trong cung còn có chút tác dụng, chứ ra khỏi cung, đám bà tử kia căn bản chẳng thèm biết nàng ta là quan chức gì.
Muốn đứng vững chân trong Tướng phủ, bắt buộc phải dựa vào Nhan Trăn.
Có đôi khi Thẩm Niệm Từ rất hâm mộ Sở Khanh. Tuy mang thân nam nhi, lại tự có thủ đoạn hoặc nhân, được Thánh Thượng nâng niu sủng ái đến tận tâm can.
Cớ sao nàng ta lại không có được cái mệnh tốt như vậy?
...
Nhan Trăn đưa Sở Khanh ra khỏi phủ, liền nhìn thấy Trường Phong đã đứng chờ sẵn ở ven đường.
Sở Khanh nhìn thấy Trường Phong, hốc mắt lập tức đỏ hoe, vội vàng bọc kín áo choàng bước tới, trong lòng dâng lên cảm giác như vừa thoát khỏi cửa tử.
“Sở Khanh, ngươi nợ ta hai phần ân tình.”
Sở Khanh giả vờ như không nghe thấy, chui tọt vào trong xe ngựa mới dám xốc áo choàng lên.
Ân tình cái gì chứ, giữa hai người bọn họ chỉ có hận thù mà thôi.
Sở Khanh nhịn không được sinh lòng hoài nghi, đêm qua chắc chắn là Nhan Trăn đã giăng sẵn bẫy. Nếu không, cớ sao địa lao lại không có người canh gác, còn để mặc cho nàng dễ dàng xông vào như vậy.
Nàng một đêm không về, Quế thúc cũng thức trắng cả đêm, lo lắng đến đứng ngồi không yên.
Nhìn thấy Sở Khanh bình an trở về, trái tim treo lơ lửng suốt một đêm của ông mới coi như được bình phục.
Nhưng khi nhắc đến chuyện Sở Khanh đã trốn ở đâu, trên má nàng liền hiện lên rặng mây đỏ, đưa tay đỡ trán lảng tránh.
Chuyện đêm qua, quả thực không thể nói tỉ mỉ được.
“Khanh Khanh, chuyện đêm qua Trường Phong đã kể với ta rồi. Hai người các ngươi quá kích động. Đó chính là Tướng phủ, làm sao có thể dễ dàng để ngươi được như nguyện...” Quế thúc vốn tính hay lải nhải, nhưng khi nhìn thấy cổ áo nàng bị xé rách, mái tóc càng thêm rối bời lộn xộn, chân mày ông cũng giật liên hồi, vội vàng đi theo Sở Khanh vào phòng.
Sở Khanh vào nhà, thay một kiện áo choàng mới mặc vào: “Đừng bận tâm cho ta, nơi ta trốn tối hôm qua thực sự rất an toàn.”
“Trốn ở đâu?” Quế thúc bắt đầu miên man suy nghĩ, kéo nàng lại đánh giá từ trên xuống dưới, còn tưởng rằng Sở Khanh lại phải chịu khổ sở gì.
Sở Khanh sợ Quế thúc lại lo lắng, tuyệt nhiên không dám nói mình đã ngủ một đêm trên giường Nhan Trăn.
Quế thúc đến tận bây giờ vẫn không biết hài tử trong bụng nàng là của ai.
Ông chỉ đinh ninh rằng nàng đến hoa lâu tìm hoan, bị tên khách làng chơi ở Thiên Hương Lâu kia chiếm tiện nghi.
“Quế thúc, ta trốn ở đâu không quan trọng. Quan trọng là ta đã gặp được Lâm Tu, hắn nói...”
Lời của hai người còn chưa dứt, đã nhìn thấy Trường Phong vội vã chạy vào.
“Đại nhân, Thánh Thượng tới.”
Chuyện nàng suốt đêm không về, cũng không biết người nọ đã biết hay chưa. Lúc này trong lòng nàng rối bời, ngay cả một cái cớ cũng không nặn ra nổi.