DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 86

1010 từ

Người nữ nhân này lại dám lôi nàng ra làm bia đỡ đạn.

Lý Huyên đợi hồi lâu vẫn chẳng thấy Nhan Trăn xuất hiện, ngược lại chỉ có Thẩm Niệm Từ đứng trước cửa khéo léo ứng phó với đám người.

Nhan Trăn không lộ diện, vở kịch này lập tức biến thành trò cười.

Đám đông vây xem nghe rành rành từng câu từng chữ, là Sở Khanh sai Quan nhị nương tới làm loạn, mà Sở Khanh lại là sủng thần của hắn, chẳng khác nào nói rõ cho thiên hạ biết chính là do hắn ngầm sai bảo.

“Kính Phong, đi tìm vài người lôi mấy tên điêu dân trước cửa kia đi.”

“Vì sao chứ?”

“Trẫm có thể dung túng cho ngươi làm những chuyện ngươi muốn, nhưng không ngờ ngươi lại ngu xuẩn đến mức ngay cả một ả Quan nhị nương cũng không nắm thóp được! Quan nhị nương mở miệng câu nào cũng nhắc tới ngươi, nói là bị ngươi sai khiến, ngày mai tấu chương hặc tấu ngươi e là sẽ nhấn chìm cả ngự án của trẫm!” Lý Huyên đứng bật dậy, rũ mắt nhìn chằm chằm Sở Khanh, ngọn lửa giận dữ trong mắt không hề che giấu mà bộc lộ rõ ràng.

Trong lòng Sở Khanh dâng lên một cỗ lạnh lẽo, nàng bỗng cảm thấy Lý Huyên trước mắt trở nên vô cùng xa lạ.

Nàng cũng chẳng còn cách nào khác, bụng ngày một lớn dần, thời gian lưu lại cho nàng không còn nhiều nữa.

Sự xuất hiện của Quan nhị nương là một cơ hội, nếu cứ chờ đợi, nói không chừng Lâm Tu sẽ chết trong địa lao, đến lúc đó nàng biết tìm chứng cứ ở đâu.

Lý Huyên nói xong, lại thở dài: “Sở Khanh, ngươi trước nay rất thông minh, dạo gần đây rốt cuộc bị làm sao vậy, Nhan Trăn chỗ nào cũng muốn dồn ngươi vào chỗ chết, ngươi còn dâng nhược điểm đến tận cửa, đưa cổ cho hắn chém sao?”

“Thần... thần biết tội.” Sở Khanh nín thở ngưng thần, cho dù quỳ xuống cũng không cảm thấy mình làm sai.

“Sau này làm việc gì, bắt buộc phải báo cáo với trẫm.”

“Rõ.” Sở Khanh cúi người càng thấp hơn.

Cửa sổ đang mở, Lý Huyên vốn định đỡ nàng, nhưng sợ bị người ngoài nhìn thấy, đành sai Kính Phong tới đỡ.

Hai người ngồi xuống lại.

Sở Khanh nhìn ra cửa tướng phủ, thấy đám quan viên đã tản đi hết.

Chỉ một lát công phu, không biết Thẩm Niệm Từ đã giở trò gì.

Sở Khanh chăm chú nhìn, lần đầu tiên cảm thấy Thẩm Niệm Từ cũng là một nhân vật lợi hại.

“Quan nhị nương, ngươi chân ướt chân ráo tới đây bụng còn ăn không no, tướng gia cho ngươi bạc giúp ngươi tìm người thân, hiện tại ngươi có chỗ dung thân, quay lại vu khống tướng gia, không khỏi quá mức vong ân phụ nghĩa rồi.”

Thẩm Niệm Từ bày ra điệu bộ quan lại, đứng trước cửa răn dạy Quan nhị nương.

Người là do nàng ta hiến kế để Nhan Trăn đưa đến Sở phủ, Quan nhị nương xuất thân thế nào, Thẩm Niệm Từ rõ hơn ai hết.

Đối phó với loại người la lối khóc lóc này, mềm mỏng không xong thì phải dùng biện pháp mạnh.

Phía sau nàng ta là mười mấy tên gia đinh, tay lăm lăm gậy gộc, bịt kín mít cửa tướng phủ.

“Các ngươi muốn làm gì? Đừng tưởng đông người là ta sợ, mau giao nhi tử ta ra đây.” Quan nhị nương thấy người ra mặt không phải Nhan Trăn, lại gân cổ lên gào thét.

“Quan nhị nương, đại nhi tử của ngươi không có ở tướng phủ. Là kẻ đứng sau xúi giục ngươi đã lừa ngươi rồi.” Thẩm Niệm Từ không dám tiến quá gần, sợ Quan nhị nương nhào tới xé rách y phục của mình.

Loại vải này là vân cẩm, do phiên bang tiến cống.

Nàng ta may mắn được ban thưởng, đem may thành một bộ váy áo, hôm nay mới mặc lần đầu.

Biết Quan nhị nương do Sở Khanh sai tới, Thẩm Niệm Từ vì muốn lập công, mới ra mặt thay Nhan Trăn.

“Ngươi đừng hòng gạt ta, lúc ta tới Sở đại nhân đã đích thân nói cho ta biết, nhi tử ta đang bị nhốt trong địa lao tướng phủ.”

Thẩm Niệm Từ cười lạnh nhường đường: “Nếu không tin, ngươi cứ việc vào tướng phủ mà tìm, dù sao đến lúc đó các ngươi tự ý xông vào tướng phủ, bị gia đinh nào lỡ tay đánh bị thương, cũng chẳng trách được ai.”

“Ta trước kia ở trong cung, gặp phải loại cung nữ vô lễ như ngươi, đều sẽ bắt quỳ phạt rồi đánh trượng, nếu còn không ngoan ngoãn, liền nhốt vào bạo thất, hay là ngươi cũng muốn nếm thử mùi vị đó.”

Quan nhị nương không dám gào nữa, bà ta nhíu mày hỏi: “Nhi tử Lâm Tu của ta thật sự không có ở tướng phủ?”

“Không có.” Thẩm Niệm Từ không chắc Lâm Tu có ở đó hay không, nhưng vì bảo vệ danh dự Nhan Trăn, nàng ta chỉ có thể nói vậy.

Kẻ làm quan, cho dù là thừa tướng, cũng không được phép tự lập lao ngục trong phủ, càng không được dùng trọng hình với kẻ chưa định tội hoặc nô bộc.

Thẩm Niệm Từ sống chết không nhận, Quan nhị nương cũng bắt đầu chột dạ.

Bà ta thầm nghĩ, chẳng lẽ Sở Khanh lừa mình.

“Vị cô nương này, có thể là ta nghe nhầm, ta về hỏi lại xem sao.” Quan nhị nương thấy đông đảo gia đinh, đã sớm sợ hãi rụt vòi, vội gọi hai nhi nữ cùng quay về Sở phủ.

Xe ngựa của ngự sử phủ đã bị Sở Khanh sai người đánh đi.