Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 89
Sở Khanh vội vàng giải thích: “Đương nhiên không phải, người là do ta phái đi, ta chỉ muốn cứu người, hắn tên Lâm Tu, là trưởng tử của Quan nhị nương, còn việc làm Nhan tướng bị thương, chắc chắn là trong lúc giao đấu lỡ tay.”
Sở Khanh lôi Quan nhị nương ra làm bia đỡ đạn, không dám nói sự thật cho Thẩm Niệm Từ.
Thẩm Niệm Từ “a” lên một tiếng: “Lời Quan nhị nương nói lại là thật, tướng phủ cư nhiên có tư lao, nếu Thánh Thượng biết được, e là...”
Nàng ta vốn tưởng Quan nhị nương nói sảng, nay xác thực được chuyện này, tướng phủ e là sắp gặp rắc rối.
Thánh Thượng đã không ít lần nghiêm lệnh, văn võ bá quan không được tự ý lập hình ngục trong phủ.
Sở Khanh nhận ra Thẩm Niệm Từ vô hình trung đã bắt đầu lo lắng cho an nguy của Nhan Trăn, đâu giống kẻ nằm vùng bên cạnh hắn.
E là đã bị mua chuộc rồi.
Nàng theo Thẩm Niệm Từ vào thiện đường, thấy Nhan Trăn và Lý Huyên đã an tọa.
Sở Khanh lo lắng cho an nguy của Trường Phong, căn bản không có tâm trạng ăn uống, vừa vào cửa đã ngồi thẫn thờ một góc.
Nàng vô thức lấy tay che bụng dưới, động tác khẽ khàng ấy rơi trọn vào tầm mắt Nhan Trăn.
Hắn mỉm cười, cố ý gắp vào bát Sở Khanh một miếng thịt kho tàu béo ngậy ứa mỡ.
Lý Huyên ngẩn người một chút, cũng bắt chước Nhan Trăn gắp thức ăn cho Sở Khanh, đó là một miếng mộc nhĩ trộn: “Khẩu vị ngươi không tốt, không ăn được đồ tanh béo, thử chút mộc nhĩ này xem.”
Sở Khanh bưng bát sứ trắng mà bối rối không biết làm sao. Hai người hai bên nhiệt tình như thế, khiến nàng vô cùng khó xử.
Mộc nhĩ vốn tính hàn, rất dễ gây sảy thai.
Quế thúc đã sớm nhắc nhở Sở Khanh, những món ăn dễ làm động thai như mộc nhĩ kiên quyết không được đụng vào.
Hai người này gắp thức ăn cho nàng, một món ngửi thôi đã muốn nôn, một món lại gây hại cho thai nhi, khiến Sở Khanh lâm vào thế tiến lui lưỡng nan.
“Sở đại nhân, sao ngươi lại không ăn? Đây là món Thánh Thượng gắp cho ngươi đấy, trước kia ngươi vốn thích ăn nhất mà.” Thẩm Niệm Từ vừa nói vừa gắp thêm một miếng lớn nhất cho Sở Khanh.
Nhìn bát cơm vun cao như ngọn núi nhỏ, Sở Khanh cười khổ cầm đũa lên.
Cùng lắm ăn xong rồi nôn ra, mình phúc đại mạng lớn, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến đứa trẻ.
Đũa vừa mới gắp thức ăn, còn chưa kịp đưa lên miệng thì bát đã bị Quế thúc nhanh tay đoạt lấy.
“Đại nhân, bát cơm này coi như ban thưởng cho lão nô đi. Trong đây vừa có thức ăn Thánh Thượng gắp, vừa có thức ăn Tướng gia cùng Thẩm tư ngôn gắp, phúc khí to lớn như thế, xin cho lão nô được hưởng một lần.” Quế thúc mỉm cười với Sở Khanh, đánh bạo ra mặt giải vây giúp nàng.
Quế thúc vốn là người cũ hầu hạ Lý Huyên, mấy năm trước vì chân cẳng không thuận tiện nên xuất cung, từ đó luôn đi theo bên cạnh Sở Khanh.
Ông được coi là nguyên lão của Cẩm Tước Vệ, theo sau Sở Khanh xông xáo không ít, nể chút mặt mũi ăn bát cơm này Lý Huyên đương nhiên vẫn trao cho ông.
“Quế thúc, ngươi cũng ngồi xuống ăn đi, ở đây đều không phải người ngoài, đừng có suốt ngày giành ăn với Sở Khanh.” Lý Huyên vẫy tay với Quế thúc, bảo ông và Kính Phong cùng ngồi xuống.
Hắn nhìn thấy vết thương trên cánh tay Nhan Trăn, bèn gắp một chiếc giò heo sang cho hắn: “Nhan tướng vất vả rồi, dạo này phải nghỉ ngơi cho tốt. Đúng rồi, đã bắt được thích khách chưa?”
Nhan Trăn dứt khoát đẩy chiếc bát đựng giò heo sang một bên: “Đương nhiên là bắt được rồi. Thần đã cho người giải ngay đến Kinh Triệu Phủ, chỉ sợ hắn sợ tội tự sát ở Tướng phủ, đến lúc đó thần lại nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.”
Sở Khanh vốn đang muốn hỏi thăm chuyện này, nghe Nhan Trăn tự mình nhắc tới bèn vểnh tai chú ý lắng nghe.
Thọ tinh là lớn nhất, Thẩm Niệm Từ thấy Lý Huyên mấy lần ngó lơ mình thì ánh mắt liền quay sang chằm chằm nhìn Sở Khanh.
Nàng ta ngồi bên cạnh Sở Khanh, cầm đũa bạc gắp thức ăn cho nàng.
Cua ngâm đường, thịt hấp, lại thêm cá quái.
“Sở đại nhân nếm thử xem, đây là cua ngâm đường, được ủ kỹ trong hũ hơn hai mươi ngày, vị mặn ngọt cay tươi vô cùng mỹ vị.”
Thứ này vô cùng quý giá, là vật phẩm phiên bang tiến cống, vì Lý Huyên không thích ăn nên hằng năm đều ban thưởng cho Sở Khanh và Nhan Trăn.
Sở Khanh vừa định cầm đũa gắp lấy thì nghe thấy giọng Quế thúc vang lên.
“Đại nhân nhà ta dạo này khẩu vị không tốt, không thích ăn những đồ dầu mỡ này. Hơn nữa cua có tính hàn, ăn nhiều dễ bị tiêu chảy.”
Sở Khanh đành phải buông đũa, nhưng đôi mắt lại chẳng dời khỏi đĩa cua được.
Món này vốn là thứ có tiền cũng khó mua, hôm nay nếu không ăn được, e rằng sau này thèm cũng chẳng biết tìm ở đâu.
Lý Huyên lướt mắt nhìn bàn thức ăn rồi gắp một miếng măng chua đặt vào bát nàng. Hắn nghĩ Sở Khanh khẩu vị không tốt, ăn chút đồ chua vừa hay giúp khai vị.