Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 92
“Giữa thanh thiên bạch nhật, lại dám gièm pha mệnh quan triều đình như Sở đại nhân, các ngươi đều không muốn sống nữa sao?”
La Nguyên Hoa và Sở Khanh chỉ mới gặp nhau một lần, nhưng nàng ta vừa nghe thấy trên phố có kẻ nói xấu Sở Khanh liền lập tức ghìm ngựa dừng lại.
Quan nhị nương đang mắng chửi hăng say, nước bọt văng tung tóe, hạ thấp Sở Khanh chẳng bằng cả phường thổ phỉ hại nước hại dân.
Mụ đang chỉ thẳng mặt chửi bới thì thấy một con tuấn mã màu mận chín dừng ngay trước mặt.
Nữ tử trên lưng ngựa uy phong lẫm lẫm, một thân kỵ trang đỏ thắm tôn lên nét thanh tú, hoạt bát.
“Kẻ nào đấy, dám xen vào việc của người khác!”
“Ta họ La, là bằng hữu của Sở đại nhân.” La Nguyên Hoa vung roi, cố ý quất sượt qua bên người Quan nhị nương, ngọn roi suýt nữa quất trúng mặt mụ.
“Nha đầu chết tiệt từ đâu tới, không có mắt à! Đồ tiện nhân, suýt nữa làm lão nương bị thương rồi!” Quan nhị nương theo bản năng lùi lại, đang chửi đến đoạn nào cũng bị dọa cho quên sạch.
La Nguyên Hoa thu roi lại, trên mặt nở nụ cười: “Sao không mắng tiếp đi? Ta đang định ghi nhớ từng lời ngươi mắng, hôm khác bảo Sở đại nhân báo quan bắt ngươi.”
Quan nhị nương vốn không phải kẻ dễ trêu chọc.
Mụ thấy có người nói tốt cho Sở Khanh liền lập tức đổi sắc mặt, bắt đầu lớn tiếng kể tội đủ điều sai trái của Sở Khanh.
“Mắng xong rồi, ngươi đừng có xen vào việc của người khác, mau cút xéo đi!” Quan nhị nương chỉ tay vào La Nguyên Hoa, toan đẩy nàng ta sang một bên.
“Những lời từ miệng ngươi nói ra ta chưa từng nghe ai kể bao giờ. Trong mắt ta, Sở đại nhân là một vị quan tốt một lòng vì bách tính. Cho dù nàng có làm gì ngươi thì ắt hẳn cũng là do ngươi có lỗi với nàng trước.” La Nguyên Hoa đứng sừng sững bất động, ưỡn ngực hất văng ngón tay của Quan nhị nương ra.
Sức lực quá lớn khiến Quan nhị nương đau đớn rụt tay về.
“Ngươi là ai chứ?” Quan nhị nương suýt gãy ngón tay, không dám tùy tiện chạm vào La Nguyên Hoa nữa.
“Ngươi quản ta là ai.” La Nguyên Hoa đẩy mụ ra, cầm roi liếc nhìn con trai con gái của Quan nhị nương: “Ta là ai cũng không cản trở việc ta trừ hại cho dân. Loại nữ nhân đanh đá chua ngoa, miệng đầy lời thô tục, không hiểu lễ nghĩa như ngươi, đừng nói Sở đại nhân không tôn trọng ngươi, ngay cả bách tính đứng xem xung quanh ai nhìn mà chẳng chán ghét!”
Quan nhị nương xắn tay áo, xông thẳng lên định đánh nhau, nhắm vào tóc La Nguyên Hoa mà túm lấy.
La Nguyên Hoa cũng chẳng hề khách khí, vung roi lên múa tít.
Bị nghẹn trong phủ bấy lâu, cuối cùng cũng tìm được nơi trút giận, nhân tiện luyện tay một chút cũng không tệ.
“Ta thấy ngươi với Sở Khanh cùng một giuộc, đều là phường tâm địa đen tối! Lũ làm quan có tiền các ngươi căn bản không coi người thường như chúng ta ra gì. Hôm nay lão nương sẽ thay phụ mẫu ngươi dạy dỗ ngươi một trận!”
La Nguyên Hoa cười khẩy, vung roi tích lực: “Ta lớn chừng này rồi, ngay cả a phụ ta còn chưa từng đánh ta, chỉ bằng ngươi mà cũng đòi dạy dỗ ta sao? Nhào vô đây, để bổn cô nương xem ngươi có mấy phần bản lĩnh!”
Quan nhị nương nhe răng lao tới.
La Nguyên Hoa trời sinh thần lực, nhân lúc Quan nhị nương chưa kịp áp sát đã kẹp chặt cánh tay mụ, nhấc bổng cả người mụ lên.
Quan nhị nương không phục, lại dùng đầu húc tới.
La Nguyên Hoa vung roi, ngọn roi vô tình quẹt qua mặt Quan nhị nương. Mụ lập tức ăn vạ ngồi phịch xuống đất, ôm chặt lấy chân La Nguyên Hoa mà gào khóc.
Lâm Phỉ và Lâm Dũng nhìn nhau trân trối.
Hai người khắc ghi lời Quan nhị nương dặn, nương không cho nhúng tay thì tuyệt đối không được động thủ.
“Mọi người mau tới xem đi! Đồ nữ nhân lòng lang dạ thú này dám đánh người! Ngày mai ta sẽ đi cáo ngự trạng!”
La Nguyên Hoa xuất thân từ chốn thôn dã, loại nữ nhân đanh đá thế này nàng ta đã gặp quá nhiều.
Khi nương nàng ta còn sống, hàng xóm láng giềng cũng luôn tìm cách tới ức hiếp hai mẹ con.
Hồi đó nàng ta đã luyện được một thân bản lĩnh, đối phó với hạng nữ nhân điêu ngoa thô bỉ có vô vàn ngón đòn.
“Đại nương, nếu ngươi còn không đứng dậy thì ta sẽ không khách khí đâu đấy.” La Nguyên Hoa nhìn thấy trên mặt đất có một hòn đá to bằng nắm tay, liền dùng lòng bàn tay bóp nát vụn rồi đưa ra trước mặt Quan nhị nương cho mụ xem.
“Được thôi, ta cứ chống mắt lên xem ngươi không khách khí thế nào!” Quan nhị nương chống nạnh, không tin La Nguyên Hoa dám động vào mình.
La Nguyên Hoa kẹp nách mụ, nhấc bổng cả người mụ từ dưới đất lên như nhấc một món đồ, sau đó làm bộ muốn ném văng ra ngoài.
Xung quanh không ngừng vang lên tiếng xuýt xoa kinh ngạc, một tiểu nữ tử mới mười mấy tuổi đầu mà sức lực lại kinh người đến vậy.
Sở Khanh cũng nhìn thấy, há hốc miệng hồi lâu không thốt nên lời.